nha ban quan tan binh | mua nha quan tan binh

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

SƠ LƯỢC HIỆN TƯỢNG HỌC VÀ HIỆN SINH HỌC VỚI VĂN HÓA NGHỆ THUẬT MIỀN NAM TRƯỚC 1975

Bài đọc liên quan: 

Gần đây có diễn đàn hội thảo về Bùi Giáng trở lại, cũng có lắm người ca tụng, và cũng có thiểu số người đánh giá không cao về ông, vì họ không có đủ kiến thức để nhìn ông đúng với những gì ông viết.

Lâu nay, kể cả trước 1975 và sau 1975 ở cả 2 miền Nam và Bắc, khi nói đến nhà thơ Bùi Giáng thì đa phần là ca tụng ông lên mây. Một số người thì lại đánh giá khác, chỉ là thiểu số, là thơ Bùi Giáng không hay, và khó hiểu, thậm chí không biết ông viết gì.

Những người ca tụng đa phần cũng chỉ là ca tụng vì thấy những người hiểu biết ca tụng rồi mình cũng ca tụng theo kiểu Gustave le Bon - tâm lý đám đông vô thức.

Những người đặt vấn đề thơ ông không hay, khó hiểu, thậm chí không hiểu ông viết gì, thì đa phần không nắm được trào lưu triết học ở miền Nam vào 2 thập niên 1960 và 1970 có 2 trường phái xâm nhập vào nền văn hóa miền Nam đầy khói lửa, và chết chóc vì chiến tranh Bắc Nam lúc bấy giờ là: 

1. Chủ nghĩa Hiện sinh - Existentialism đại diện lúc đó là Jean Paul Sartre; và 

2. Hiện tượng học - Phenomenology đại diện lúc đó là Martin Heidegger 

Do hậu quả chiến tranh làm con người cần tìm nơi trú ẩn về tư duy, tâm linh, v.v... mà trong đó, Bùi Giáng và Phạm Công Thiện là 2 dịch giả, và tác giả chuyển tải bằng dịch thuật, và viết nhiều về 2 trường phái này ở miền Nam Việt Nam thời đó. 

Đặc biệt, về Phenomenology - Hiện tượng học - là một trường phái triết học mô tả thực tại khách quan bằng lối ví von ngôn từ ẩn dụ, mà chỉ tác giả mới hiểu mình nói gì. Nó được 2 ông Bùi Giáng và Phạm Công Thiện đưa vào hầu hết các tác phẩm văn thơ, cũng như những dịch phẩm của họ cho chương trình đào tạo ở đại học. Đa phần những người viết theo trường phái hiện tượng học đều bị cho là, điên chữ làm cho mù nghĩa.

Trường phái triết học Hiện tượng học ra đời từ thời Edmund Husserl nghiên cứu về nhận thức luận của cái nằm bên dưới nhận thức của con người trong một hoàn cảnh cụ thể trong cuốn Logical Investigations (Nghiên cứu về lý luận) (1901). Sau này được các nhà triết học phương Tây đi sâu vào sự trú ẩn tâm lý trong ngôn ngữ, hành vi, và bao nhiêu vấn đề khác của khoa học tự nhiên và xã hội rất phức tạp.

Bên cạnh Hiện tượng học thì Chủ nghĩa hiện sinh cũng mô tả thực khách quan trần trụi của đời thường, để đưa ra một nhân sinh quan, một triết lý sống cho thực tại. Thời bom đạn ấy, chủ nghĩa hiện sinh không chỉ ảnh hưởng đến đời sống thanh niên miền Nam, mà còn cả Hoa Kỳ và toàn cầu. Những tha hóa, thăng hoa; dấn thân, vong thân; đạo và đời; danh và lợi, phong trào Hippy của thanh niên, v.v... trong thời chiến ác liệt.

Nếu ai đọc bản dịch về Phenomenology của ông Bùi Giáng dịch thì cực kỳ khó nhằng, không khác gì tự đọc tác phẩm Kinh dịch của Ngô Tất Tố dịch ra Việt ngữ từ bản gốc tiếng Hán.

Cũng vậy, nếu ai đã từng đọc những cuốn mà ông Phạm Công Thiện viết như: Ngày sinh của Rắn, hay Mặt trời không bao giờ tắt, v.v... thì sẽ cực kỳ khó hiểu với những ngôn từ, những chương chỉ có một câu văn không biết ông nói gì? Ví dụ như: "Ôi! vàng rơi cây ngô đồng!" chiếm 1 chương trong sách! Không ai hiểu ông muốn lấy cây ngô đồng để nói cái gì? vàng rơi có phải l;à lá vàng rụng mùa thu? Vậy thì cây ngô đồng mùa thu lá rụng, thì ẩn ý của ông muốn nói cái gì? Đó là hiện tượng học.

Còn ông Bùi Giáng thì, Hỏi về tiểu sử, Bùi Giáng trả lời: "Hỏi tên? Rằng biển xanh dâu/ Hỏi quê? Rằng mộng ban đầu rất xa./ Gọi tên là một hai ba,/ Ðếm là diệu tưởng, đo là nghi tâm." Không ai hiểu ông nói cái gì? Nhưng có thể mơ hồ hiểu ông muốn nói, ông đến từ hư vô và sẽ trở về từ cõi hư vô. 

Cho nên, muốn hiểu Bùi Giáng, Phạm Công Thiện và Trịnh Công Sơn thì phải hiểu về lịch sử, thời cuộc, và sự ảnh hưởng nền triết học hiện đại đến văn học nghệ thuật miền Nam 2 thập niên 1960-1970. Đặc biệt là Hiện tượng học - Phenomenology. 

Thế hệ những ông này đưa Phenomenology vào xã hội Việt Nam khi nó là một trào lưu thế giới lúc bấy giờ. Nên cách viết của 3 ông này thường điên chữ làm mù nghĩa mà chỉ có ai chơi thân mới hiểu. Mỗi ông có một cách diễn đạt khác nhau. Trong 3 ông thì nhạc sĩ họ Trịnh là viết tương đối dễ hiểu hơn về Phenomenology trong cách diễn đạt bằng nhạc mà là thơ là triết.


Với Bùi Giáng, ông là một nhà thơ, một dịch giả nổi tiếng ở miến Nam trước 1975. Và cũng không ngần ngại xem ông là một triết gia.


Với Phạm Công Thiện, trước hết ông là một nhà ngôn ngữ học - ông từng tự cho mình là hiểu và biết quá nhiều ngoại ngữ đến nỗi, ông tự phong mình và người ta cũng phải công nhân ông là người có ngoại ngữ vân vân - từ những giai thoại về ông mà hầu hết sinh viên Văn khoa thời ấy học ông. Sau nữa là dịch giả, nhà thơ, nhà văn theo trường phái hiện tượng học.


Với Trịnh Công Sơn trước tiên là nhạc sỹ tài danh. Nhưng nhạc của ông quan trọng nhất là lời. Lời nhạc của Trịnh không chỉ là thơ, mà còn là một triết lý nhân sinh kết hợp giữa Phật học với Hiện tượng học để vẽ lên những câu vô nghĩa, nhưng khi ghép lại thì ai cũng hiểu bàng bạc thân phận của con người trong một kiếp nhân sinh.

Nếu Trịnh Công Sơn chỉ đơn thuần là người của công chúng showbiz ở miền Nam, thì 2 ông Bùi Giáng và Phạm Công Thiện là những người của công chúng, họ còn là những người của công chúng trí thức miền Nam trước 1975. Vì 2 ông còn là giảng viên đại học nổi tiếng ở các trường đại học Văn Khoa và Vạn Hạnh thời bấy giờ. Cả 3 họ đều có ảnh hưởng lớn cho thế hệ thanh niên thời chiến của miền Nam.

Nếu nói đúng ra thì 2 ông Bùi Giáng và Phạm Công Thiện đã có công đưa hiện tượng học vào miền Nam. Ông Trịnh Công Sơn bị ảnh hưởng trường phái này, và dùng ngôn từ ẩn dụ để diễn tả thực tại khách quan về nội tâm và thân phận của con người kết hợp với Phật học để thành thơ, nhạc và triết lý nhân sinh.

Cả 3 người có quan điểm nhân sinh như những triết gia về chủ nghĩa hiện sinh pha trộn hiện tượng học trong đời sống miền Nam lúc bấy giờ.

Tất cả họ, hiện tượng học, và chủ nghĩa hiện sinh thời 1960 đến giữa 1970s là kết quả của cuộc nội chiến Nam Bắc và sự giằng xóc tâm linh, tư duy thời đại mà thành một bức tranh đại diện cho nền văn hóa nghệ thuật khai phóng miền Nam Việt Nam trước 30/4/1975.

Asia Clinic, 12h15' ngày 29/11/2013

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

BỐN KỶ LỤC VỀ HIẾN PHÁP VIỆT NAM


Bài đọc liên quan:
+ Nhân trị hay vi hiến pháp trị?
+ Hiến pháp và thực tế Việt Nam
+ Hiến pháp, tên nước và chiếc mặt nạ của thể chế chính trị

Biểu quyết hiến pháp sửa đổi 1992 diễn ra sáng hôm nay có 4 kỷ lục thế giới đáng để quan tâm, và sẽ đi vào lịch sử dân tộc, dù tương lai đất nước này có như thế nào. Nên phải ghi ra đây để cho hậu thế.

Kỷ lục thứ nhất là, đúng 9h53' hôm nay có 488 đại biếu quốc hội, chiếm 97,99% tham gia bấm nút biểu quyết hiến pháp 1992 sửa đổi chỉ trong 9". Một kỷ lục biểu quyết có thể ghi vào Guinness toàn cầu.

Kết thúc biểu quyết chỉ có 2 người không biểu quyết. Với tỷ lệ 97.59% tán thành hiến pháp sửa đổi, không có ai không tán thành, chỉ có 2 người không biểu quyết. Một kết quả đồng thuận cao mà không có bất kỳ một tổ chức của chính quyền lập pháp nào trên thế giới có thể đồng thuận cao như thế. Một kỷ lục Guinness thứ hai.

Ngay cả Hoa Kỳ, hay bất cứ quốc gia văn minh trên thế giới nào cũng không thể có con số trong mơ như thế này. Nó nói lên nhiều điều đáng phải suy nghĩ. Nhưng có một điều đáng để lo ngại là, sao lúc nào sự đồng thuận của các chính khách đều rất cao, mà tình hình xã hội, kinh tế, chính trị, văn hóa lại không được như biểu quyết?

Đây là thời khắc lịch sử của dân tộc. Hiến pháp Việt Nam thời đại mới thay đổi như thay áo. Vì sau chỉ 68 năm mà nước Việt có đến 5 hiến pháp khác nhau: 1946, 1959, 1980, 1992 và 2013. Kỷ lục Guinness thứ 3 của một quốc gia non trẻ chỉ mới 68 năm thành lập mà thay đổi hiến pháp đến 5 lần. Trung bình 13 năm 7 tháng 06 ngày thì hiến pháp nước Việt thời đại mới thay đổi một lần.

Kỷ lục thứ tư và quan trọng nhất là, chưa bao giờ hiến pháp được tôn trọng bằng nghị quyết của đảng cầm quyền như ông tổng bí thư đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam đã tuyên bố. Thế thì, mất 40 ngày và trung bình mỗi ngày tiêu tốn 1 tỷ đồng để bàn định thay đổi hiến pháp để làm gì?


Khó cho nhà cầm quyền, đất nước và dân tộc Việt thật.

Asia Clinic, 11h15' ngày thứ Năm, 28/11/2013

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

NHỮNG CẢI CÁCH MỚI CỦA TRUNG HOA: LÝ THUYẾT VÀ THỰC TẾ

Bài dịch của Chu Giang Sơn gửi cho blog.

Bài đọc liên quan:


Bài viết của William H. Overholt, ông  là nghiên cứu viên cao cấp của  Fung Global Institute  và trung tâm châu Á của Đại học Harvard.

HONGKONG - Vào ngày 12 tháng 11, hội nghị trung ương 3 khóa 18 của ủy ban trung ương đảng cộng sản Trung Hoa đã phát đi thông báo chính thức tiến đến các chính sách kinh tế thị trường là: thả nổi lãi suất và tự do hóa tiền tệ, cải tổ hệ thống ngân hàng và doanh nghiệp nhà nước, làm rõ ràng hơn về quyền sở hữu đất đai của người nông dân, và đơn giản hóa các thủ tục hộ khẩu cho người nhập cư vào các đô thị.

Dấu ấn đằng sau quyết định này là một cuộc khủng hoảng tiềm tàng. Sự thành công của Trung Hoa đến từ xuất khẩu giá rẻ dựa trên lao động giá rẻ, cơ sở hạ tầng được xây dựng bởi các doanh nghiệp nhà nước với nguồn vốn từ các quỹ tín dụng lãi suất thấp, và ngân sách nhà nước thu được  từ bán đất. Nhưng lao động sẽ không rẻ nữa, việc xây dựng những con đường để kết nối các thành phố lớn sẽ nhường cho việc xây dựng các trung tâm thương mại lớn trong các đô thị nhỏ, và việc bán đất từ việc cướp đất của dân đã đạt đến giới hạn không thể cho phép cả về khía cạnh kinh tế và sự chấp thuận của người dân.

Việc neo giá Nhân Dân tệ rẻ mạt cùng với các nhà đầu tư nhỏ đã thổi lên nguy cơ bong bóng tài sản và dư thừa hàng hóa công nghiệp. Nếu không có những thay đổi căn bản, Trung hoa sẽ đối mặt với tăng trưởng kinh tế chậm hơn, mất khả năng tạo công ăn việc làm, không có khả năng cải tổ và bong bóng vỡ.

Giải pháp là Trung hoa phải chuyển dịch nhanh chóng từ mô hình tăng trưởng dựa trên xuất khẩu sang mô hình tăng trưởng dựa trên tiêu dùng nội địa; từ đầu tư cơ sở hạ tầng chuyển sang tiêu thụ; từ sở hữu các tập đoàn kinh tế nhà nước cỡ lớn chuyển sang các doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ, từ công nghiệp chuyển sang dịch vụ, và rộng hơn, là từ quản lý tập trung có chỉ huy của nhà nước chuyển sang quản lý theo sự điều chỉnh của thị trường.

Tất cả các nước châu Á thành công đã thực hiện sự chuyển đổi  này. Hàn quốc và Đài Loan là những hình mẫu. Nhưng sự thay đổi này đòi hỏi phải có những đau đớn mạnh mẽ. Các tập đoàn kinh tế nhà nước sẽ mất đi lợi thế về vốn tín dụng giá rẻ, mất đi ưu đãi được cấp đất, mất đi sự bảo vệ của một chế độ chuyên chế và đặc quyền nhà xưởng. Đảng và các nhóm lợi ích nhà nước sẽ mất dần quyền lực và ăn chia.

Hầu hết các chính quyền địa phương trong tình trạng đặc biệt thất vọng. Họ đang mang một núi nợ khổng lồ, mà chỉ được trả dần bằng việc cướp đất của dân để nâng giá và bán để trả nợ. Dù đã ép giá bất động sản và đàn áp để cướp đất, nhưng giờ đây, họ phải đối mặt với lãi suất cao, thuế bất động sản, nông dân đòi hỏi quyền lợi mạnh mẽ hơn, và các yêu cầu cao hơn cho các dịch vụ xã hội đối với người mới đến định cư. Sự thất vọng của quan chức địa phương và giám đốc điều hành các doanh nghiệp nhà nước đã tạo ra sự cản trở lớn cho cải cách.

Trong một báo cáo tổng thể của các nhà lãnh đạo của Trung hoa đang theo đuổi cải cách còn đầy mâu thuẫn. Theo một chuyên gia kinh tế, khi được hỏi về những cản trở trước hội nghị quan trọng thì ông nói rằng, “Vào phút cuối hội nghị các lãnh đạo của chúng tôi đều hiểu các con số, ý nghĩ  của các con số rất rõ ràng”.

Thông báo các nghị quyết của hội nghị lần thứ trung ương 3 đã lấy khuôn mẫu của một báo cáo với nhiều nguyên tắc chung chung, nó làm nhiều nhà quan sát lo ngại vì thiếu tính chi tiết. Nhưng vai trò của Đảng cộng sản Trung hoa chỉ là thiết lập sự định hướng cho chính sách, thực thi các nghị quyết này là nhiệm vụ của chính phủ. Và  Đảng cũng thành lập Ủy ban an ninh quốc gia và Tiểu ban cải cách kinh tế Trung ương để phối hợp và thực thi các nghị quyết này. 

Khi thực hiện sẽ là cuộc đấu tranh lâu dài, với sự  cản trở có phần dữ dội, các cải tổ chủ yếu đã thực hiện rồi. Kế hoạch 5 năm lần thứ 12 hiện thời đã thực thi tăng lương hàng năm với mức trung bình là 13,4%, năm nay, lương cũng sẽ tăng lên ở mức trung bình là 18%, nó sẽ đào thải các ngành công nghiệp có tính lỗi thời hay dư thừa. Hơn thế nữa, chiến dịch chống tham nhũng của chính phủ đang  tập trung vào một vài trong nhóm lợi ích ở các ngành công nghiệp mạnh nhất, như nhóm dầu khí, như vậy sẽ làm yếu đi sự kháng cự của họ để cải tổ.

Quan trọng nhất, các kết quả kinh tế ngày càng trở lên phù hợp với các mục tiêu của nhà cầm quyền. Ngành dịch vụ đã chiếm một tỷ trọng nhiều hơn về sản phẩm và lao động so với công nghiệp - chẳng hạn như, công ty mạng Alibaba đã thu hút lượng  khách hàng cả cá nhân lẫn doanh nghiệp nhỏ với một tỷ lệ khó tưởng tượng so với trước đây, và tăng trưởng gần đây thì tiêu dùng  nội địa đã nhiều hơn một chút so với xuất khẩu. Cải tổ không chỉ còn là một kế hoạch mà nó đang diễn ra.

Nền kinh tế mở của Trung Á và Đông Nam Á (đặc biệt là Việt Nam) đang vận hành tốt, và cải cách sẽ là mở cửa sâu rộng hơn với quốc tế. Các nghị quyết của hội nghị trung ương 3 của đảng cộng sản Trung Hoa tiếp theo sau các giải pháp của khu vực thương mại  tự do Thượng Hải vào tháng 9, nó đã mở ra một thời kỳ mới cho đầu tư nước ngoài và cho phép các giao dịch tài chính và dòng vốn lớn. Sự tự do hóa dòng vốn được dự định sẽ trở thành một chính sách quốc gia, thông qua các trung tâm tài chính tin cậy ở Thượng hải.

Đối với giao thương hàng hóa, khu mậu dịch tự do mới được dự định sẽ thành lập trực tiếp toàn diện với Singapore và Hong Kong. Trung Quốc lo ngại sẽ phụ thuộc vào các trung tâm trung chuyển này trong trường hợp xảy ra xung đột. Đối với các nhà đầu tư nước ngoài, chính sách này sẽ mở rộng cơ hội đầu tư của họ đồng thời giảm bớt sự kiểm soát nước ngoài; các công ty nước ngoài đối với nền kinh tế Trung Hoa, chẳng hạn, các công ty nước ngoài có thể chỉ nắm giữ cổ phần thiểu số trong các lĩnh vực viễn thông, khi đó thì công ty nước ngoài chi phối như Monsanto sẽ đối diện với khó khăn.

Chủ tịch Tập Cận Bình phải đối mặt với nhiệm vụ chính trị đầy  thách thức trong việc thúc đẩy nhiều chương trình cải cách quan trọng của đảng cộng sản Trung Hoa trước sự đối lập khốc liệt của các nhóm lợi ích trong đảng cầm quyền trong khi kinh tế đang trì trệ. Tăng cương vào sự kiểm soát của Đảng - thông qua kiểm soát các doanh nghiệp Nhà nước, thanh tra chính phủ, và các phản biện của các cơ quan truyền thông và học viện. Ông Tập đang phát huy tất cả khả năng của mình để thúc đẩy cải tổ kinh tế, đồng thời giảm thiểu tối đa rủi ro của thách thức từ các lực lượng chống đối.

Với tất cả điều trên, ông Tập đã xác định để tránh tình trạng bi kịch như đã xảy ra trước đây của các nhà lãnh đạo Trung Hoa như Hồ Diệu Bang  và Triệu Tử Dương, những người đã mất hết sự nghiệp sau cuộc thanh trừng lớn trước các đối thủ của họ vì tin tưởng rằng cải cách kinh tế và chính trị sẽ hủy hoại sự kiểm soát của Đảng. Bởi vậy, ít nhất ở thời điểm này, Trung Hoa sẽ chỉ tập trung vào mặt khác của một con sóng dữ, đó là cải cách kinh tế, còn cải tổ chính trị chỉ được giới hạn ở các cơ quan chức năng của chính quyền để gia tăng hiệu quả và nỗ lực giảm thiểu tham nhũng. (Đã có một vài động thái hướng đến cải cách, trong đó có một quyết định loại bỏ sự kiểm soát của chính trị địa phương đối với các thẩm phán tòa án).

Nhưng Trung hoa sẽ ngày càng khó khăn khi trì hoãn việc đưa ra các biện pháp mạnh mẽ hơn để có thể xoa dịu các đòi hỏi của dân chúng vì sự công bằng, trong đó bao gồm cả việc thành lập một hệ thống tư pháp độc lập với đảng cầm quyền, nó có thể chứng minh được rằng nó không kém phần quan trọng hơn việc tái cấu trúc nền kinh tế. Mặt khác, các nhà lãnh đạo hoặc là phải chấp nhận trao đổi thông tin với dân chúng nhiều hơn so với việc ngăn chặn và kiểm soát hoặc là phải ngày càng tăng cường các cuộc đàn áp đẫm máu tốn kém như lâu nay.

Những hy vọng cho phần cải cách chính trị là có thể diễn ra ở nhiệm kỳ thứ hai của ông Tập Cận Bình, khi có sự tham gia của những lãnh đạo cấp cao có xu hướng cải cách như thành viên ủy ban thường vụ trung ương Đảng Uông Dương hay phó chủ tịch Lý Nguyên Triều. Còn bây giờ, dĩ nhiên, Trung Hoa vẫn phải tập trung vào một mặt trận lớn khác là cải cách kinh tế.

Asia Clinic, 13h11' ngày thứ Ba, 26/11/2013

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

MỘT PHÚT CHẠNH LÒNG

Bài đọc liên quan:

Mỗi dân tộc có một niềm tự hào riêng dặc thù. Có dân tộc tự hào vì đổ máu hàng triệu dân để làm nên lịch sử và thống nhất đất nước như Việt Nam. Có dân tộc tự hào vì tinh thần Hiệp Sĩ Đạo như Nhật Bổn, v.v...

Nhớ cách đây hơn 2 năm, trận sóng thần kinh hoàng hôm 11/3/2011 với độ cao đạt đến hàng chục mét đã dẫn đến tai nạn tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 của tỉnh Fukushima. Mặc dù đói và rét, nhưng hình ảnh người già đến trẻ con của người Nhật vẫn kiên nhẫn đứng xếp hàng để lãnh từng gói thức ăn viện trợ. Ngày ấy, có những tấm gương trẻ thơ làm dậy lòng cả thế giới. Tất cả đó là biểu hiện một nền văn hóa văn minh, rất đánh tự hào, mà cả thế giới phải cuối đầu kính phục. Nó cũng nói lên được vì sao nước Nhật vượt qua được nỗi đau bị Hoa Kỳ tàn phá hai nơi Hiroshima và Nagasaki bằng bom nguyên tử, để xây dựng lại đất nước chỉ 25 năm sau trở lại vị thế cường quốc thế giới.

Hôm nay, những tù nhân Phillipines tự nguyện trở lại nhà tù ở tỉnh Leyte, sau thảm họa siêu bão Haiyan vừa mới cướp đi hơn 5.000 sinh mạng dân ở thành phố Tocloban. Tù nhân là tội phạm xã hội, nhưng ý thức được mình xứng đáng để phải chịu hình phạt với tội của mình là một điều đáng để chúng ta suy ngẫm. Vì đâu dễ có được sự giáo huấn nhà tù nào làm được một sự thật, mà trên thế giới này không phải ở đâu cũng có được. Mặc dù, siêu bão đã làm cho người dân Tocloban thiếu đói, trộm cướp để có miếng ăn, cũng là một nguyên nhân làm cho những tù nhân tự nguyện quay lại nhà tù để có miếng ăn sống qua ngày.

Văn hóa của một gia đình, dòng tộc, hay của một quốc gia là cái mà học cả đời không hết được. Vì nó là thói ăn, nết ở, thuần phong mỹ tục, cách cư xử hằng ngày, v.v... của một dân tộc trải qua bao nhiêu biến cố lịch sử, thể chế chính trị mà thành. Nó quyết định sự phát triển trường tồn và hùng cường của dân tộc, chứ không phải trình độ học thức, hay bất kỳ cái gì khác quyết định.

Nhìn lại nước Việt hôm nay, văn hóa suy đồi, chính trị nhiễu nhương, kinh tế suy sụp, con người lắm đảo điên mà không thể chạnh lòng cho tương lai của con người và đất nước.

Asia Clinic, 11h44' Chúa nhựt, 23/11/2013

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

50 NĂM NHƯ MỘT GIẤC MƠ

Ngay sau khi bị trúng đạn vào 12h30' trưa ngày 22/11/1963, Tổng thống Mỹ Kennedy được vào phòng cấp cứu, của Parkland Memorial Hospital ở thành phố Dallas, Texas. 

Khoảng 13h30' cùng ngày, người phát ngôn Nhà Trắng Malcolm Kilduff thông báo với các phóng viên Tổng thống Kennedy đã qua đời. Trước đó nửa tiếng, các bác sỹ đã thông báo thông tin này nhưng Kilduff trì hoãn để đợi cho Phó Tổng thống Lyndon Johnson lên chuyên cơ của tổng thống, chiếc Air Force One, an toàn.


Và vào lúc 14h38' ngày 22/11/1963, Lyndon Johnson, cùng vợ Lady Bird (trái), với Jacqueline Kennedy ở bên phải, tuyên thệ nhậm chức Tổng thống Mỹ ngay trên Air Force One trên đường trở về Washington. Tuyên thệ do thẩm phán Sarah Hughes chủ trì trên Không lực Một. Trước đó, Bộ trưởng Tư pháp Robert F. Kennedy nói với Johnson rằng ông sẽ phải tuyên thệ trước khi trở về Washington. 

Nước Mỹ có nhiều sự cố có một không hai trên thế giới. Và nước Mỹ cũng là nước xứng đáng để đứng đầu thế giới vì một vùng đất dành cho sự sáng tạo.

Chỉ sau vụ ám sát cố tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, Ngô Đình Diệm, đúng 3 tuần. Số phận của 2 vị tổng thống ở 2 quốc gia khác nhau cả về văn hóa, kinh tế, quốc phòng, v.v... nhưng cùng chung nhau một mục đích chặn đứng làn sóng cộng sản tràn khắp châu Á lúc bấy giờ lại có kết cuộc không khác nhau.

Nếu cố tổng thống Ngô Đình Diệm kết thúc bi thảm bằng sự ra đi gần cả dòng tộc vì nhiều uẩn khúc cho đến giờ này chưa được giải bày, thì cái chết của John Fitzgerald Kennedy cũng vẫn còn nằm trong bóng tối của nhiều giả thuyết, và dòng tộc Kennedy cũng dần tàn lụi theo thời gian.

Con người dù ở bất kỳ nơi đâu trên thế giới cũng cùng chung bản chất, cùng một chí hướng tốt đẹp. Song các chính khách đã làm cho chí hướng tốt đẹp đó đi theo những ngả rẽ, để rồi thế giới không cùng một sự tương đồng. Đó mới là một thế giới sinh động đầy mâu thuẩn, trắc trở, khổ đau, hạnh phúc, bi và hùng, v.v... không bao giờ chấm dứt.

Giờ này đúng 50 năm trước. Câu chuyện như một giấc mơ. Những đứa trẻ sinh ra thời ấy giờ tóc đã điểm sương ngồi nhớ lại một thời khắc bi thương và đầy sóng gió của cả 2 dân tộc Việt và Hoa Kỳ. Hai ngả rẽ khác nhau, hai dân tộc đi theo 2 con đường trái ngược, để rồi định hình 2 vị trí cách biệt nhau về thứ hạng toàn cầu, về sức sáng tạo, về sức mạnh tự thân và về tất cả, cũng chỉ vì duy nhất sự khác biệt về văn hóa và tư duy.

Nước Mỹ cũng đang đắm chìm trong khó khăn của anh nhà giàu ngồi trên Air Force One mà khóc. Nước Việt càng tệ hại hơn, như ông nông dân đang khóc trên những luống cày đầy cả thiên tai và nhân tai do tự con người gây ra.

Năm mươi năm qua, chưa bao giờ trên trái đất có một phút giây nào ngừng nghỉ tiếng bom rơi, đạn lạc. Năm mươi năm qua con người vẫn một bản chất: tư hữu và quyền lực, và thế giới vẫn cứ bất công cho đến khi nào loài người còn tồn tại trên quả đất này. Đó là thuyết tiến hóa của vân vật.

Asia Clinic, 14h26' ngày thứ Năm, 22/11/2013

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

CẬP NHẬT NHỮNG PHÁT BIỂU ĐI VÀO LỊCH SỬ CỦA KỲ HỌP QUỐC HỘI THỨ 6 KHÓA 13

Tổng bí thư đảng cộng sản ở Việt Nam phát biểu hôm 23/10/2013 trước toàn thể đại biểu Quốc Hội về vấn đề sửa đổi hiến pháp: "...Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa...". Thưa ông đảng trưởng, thế thì đất nước dân tộc ta đang đi đâu? Có phải đi lang thang, tức là đi đó, đi đây mà không có mục đích, thưa ông?

Trong trả lời chất vấn của ông bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng với đại biểu quốc hội Ngô Văn Minh về trách nhiệm xả lũ làm chết dân, tai hại đến kinh tế quốc dân ai chịu trách nhiệm? Ông Vũ Huy Hoàng trả lời“Quy hoạch thủy điện trải qua nhiều thời kỳ là quy hoạch chung của cả nước chứ không phải quy hoạch riêng của Chính phủ hay Bộ Công thương... Chúng ta nói về chúng ta chứ không phải chúng ta nói về Chính phủ, cũng không phải chúng ta chỉ nói về bộ, ngành này hay bộ, ngành khác mà chúng ta nói về chúng ta”. Có lẽ, câu trả lời bóng gió này là đúng nhất, chí lý nhất trong tất cả những trả lời chất vấn của các quan phụ mẫu trong kỳ họp quốc hội này. Nhưng làm cách nào để bỏ đi tình trạng khi ăn ốc thì chỉ một số ít nhóm quyền lợi ăn, còn khi đổ vỏ thì lại không ai chịu trách nhiệm đổ vỏ, thưa ông bộ trưởng? Nhưng, có lẽ cách nói vòng vo ai muốn hiểu sao cũng được là cách trả lời "tốt nhất" của thời đại hiện nay ở nước Việt?

“Tại sao chúng ta đầu tư lôm côm, lãng phí thế này? Rất đơn giản, bởi vì lâu nay các cơ quan dân cử không thể kiểm soát được đầu tư” - Đại biểu Trần Du Lịch đã nói như vậy tại buổi thảo luận về dự án Luật Đầu tư công. Thưa ông đại biểu, dân đen chúng tôi có được cử bất kỳ cán bộ nào của đảng cầm quyền đâu, mà ông nói thế thì tội cho dân đen chúng tôi quá.

Trả lời câu hỏi của một đại biểu “Bao giờ thì trình độ khoa học công nghệ của Việt Nam có thể nằm trong top đầu các nước ASEAN”, Bộ trưởng Nguyễn Quân nói: “Với tiềm lực khoa học công nghệ Việt Nam hiện nay, có thể tự tin nói rằng trong một số ngành khoa học công nghệ liên quan đến nông nghiệp như nghiên cứu giống lúa thì chúng ta đã có thể vượt nhiều nước trong khu vực, trong đó có cả Thái Lan”. Thưa ông bộ trưởng, thế tại sao xếp hạng trí tuệ toàn cầu của Việt Nam so với toàn cầu lại báo động đỏ, và so với Thái Lan thì ta đứng thứ 57 còn ta đứng thứ 76 là sao? Nông dân thì chế tạo được máy móc phục vụ nông nghiệp, còn nhà khoa học thì không có gì để giúp cho lúa gạo nông dân bán được giá, mà để cai đầu dài của đảng ăn chia làm nông dân thua lỗ, phải bỏ ruộng đi kiếm ăn xứ khác là sao?

Trước câu hỏi của hàng loạt đại biểu liên quan đến thông tin “30% công chức không làm được việc”, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Thái Bình nói đó chỉ là “dư luận”. "Và chỉ có 1% cán bộ công chức không hoàn thành nhiệm vụ thôi." Trong khi đó, chính ông Phó thủ tướng thường trực Nguyễn Xuân Phúc đã công nhận từ đầu năm 2013 là: "30% công chức sáng cắp ô đi, tối cắp về".  Sao lại có chuyện trống đánh xuôi, kèn thổi ngược vậy các quan phụ mẫu?

Bà bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến xin nhân dân bao dung với ngành Y vì 4 lý do, trong đó có do "những mặt trái của cơ chế thị trường dẫn đến quan điểm bất chấp tất cả để kiếm được nhiều tiền". Vì cơ chế thị trường hay vì cơ chế chính trị tạo điều kiện để con người tha hóa và tham nhũng thưa bà? Cái nguyên nhân sao bà không dám nói, mà bà đi nói ra cái hậu quả của vấn đề nhức nhối của chế độ hiện tại ở Việt Nam? Triết học duy vật biện chứng về cặp phạm trù nhân quả ngày xưa bà được học không đúng rồi, thưa bà.
Phát biểu của ông Phạm Vũ Luận, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo tại phiên họp quốc hội lần này: “Bộ Giáo dục và Đào tạo chúng tôi sau khi trao đổi với Hội đồng dân tộc, Ủy ban Dân tộc và với Bộ Nội vụ thì đã căn cứ vào các chủ trương chính sách của Đảng và của Quốc hội, đã có chính sách cử tuyển, dự bị đại học và tuyển thẳng cho 125 huyện nghèo và 23 huyện có tỷ lệ nghèo cao trên phạm vi cả nước. Chúng tôi đã chỉ đạo tất cả các nhà trường trong toàn hệ thống là tôn trọng và đáp ứng tối đa yêu cầu về đào tạo cử tuyển của các địa phương. Trách nhiệm về việc phân công cho các cháu thuộc đối tượng này sau tốt nghiệp thuộc về các địa phương”. Tại sao phải có sự ưu tiên bất công bằng trong đào tạo như vậy ông bộ trưởng có biết không? Tại sao ở các quốc gia khác không có kiểu ưu tiên như Việt Nam, nhưng những vùng xa xôi hẻo lánh vẫn có người ở, thậm chí có người đã từng là giáo sư danh tiếng ở các trường đại học trên thế giới vẫn đến đó để ở. Đó mới là cách để tìm ra câu trả lời tốt nhất mà chế độ này cần phải học hỏi và làm theo, thưa ông.

Trong kỳ họp quốc hội này, ông bộ trưởng kế hoạch và đầu tư Bùi Quang Vinh không được quốc hội sắp xếp lịch trả lời chất vấn. Nhưng các đại biểu vẫn đòi nợ những câu hỏi cũ từ hơn 1 năm trước mà ông chưa chịu trả lời, vì hoặc "quên" hoặc nhiều việc quá nên chưa trả lời được. Nhưng trong thảo luận ở tổ riêng lẻ, ông trả lời về khối nợ công như sau: "Chỉ cần tách nợ địa phương ra khỏi nợ chính phủ, sau một năm xử lý, nợ xây dựng cơ bản đã giảm được khoảng 50%, từ 85.000 tỷ đồng xuống chỉ còn 43.000 tỷ đồng ở thời điểm hiện tại. Như vậy, khối nợ còn lại các địa phương phải chịu trách nhiệm xử lý. Đây là cố gắng rất lớn của Chính phủ, các bộ, ngành, địa phương nhất là sau Chỉ thị 1792 ban hành cuối năm 2011”. Xin hỏi ông bộ trưởng, thế nợ công chính quyền địa phương và nợ công của chính quyền trung ương là không phải nợ công? Đất nước Việt chia làm loạn sứ quân hồi nào vậy cà?

"Tăng giá cước 3G là việc làm bình thường trong cơ chế thị trường nhằm bảo đảm cạnh tranh lành mạnh cũng như để tăng đóng góp cho Nhà nước", đó là ý kiến của Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông (TT-TT) Nguyễn Bắc Son trước nhiều chất vấn của đại biểu Quốc hội (ĐBQH). Thưa ông bộ trưởng 4T, có phải ý ông nói rằng, chúng ta đang độc quyền, nên chúng ta muốn tăng thì tăng lo gì dân không xài? Tôi chưa thấy ở đâu trên thế giới, và thời đại nào, cũng như sách giáo khoa kinh tế học nào dạy rằng để cạnh tranh trên thị trường thì tăng giá hàng hóa, mà chỉ có hạ giá thành hàng hóa và tăng chất lượng sản phẩm mà thôi, thưa ông?

Trả lời câu hỏi ép cung của trường hợp ông Nguyễn Thanh Chấn, ông Trương Hòa Bình Chánh án TAND Tối cao trả lời rằng: "Việc ép cung, nhục hình nếu có phải được chứng minh. Vụ án ông Chấn không thể kết luận ngay là có ép cung, cán bộ nào vi phạm đều phải xử lý, tùy vào mức độ, nếu vi phạm pháp luật phải xem xét trách nhiệm hình sự về vi phạm hoạt động tư pháp. Nếu không phải chúng ta không thể kết luận bởi còn liên quan đến tinh thần, ý chí tấn công trấn áp tội phạm. Nếu không khéo sẽ làm nhụt ý chí của những người đang làm nhiệm vụ trên mặt trận đầy khó khăn gian khổ này.” Nhưng thưa ông, chứng cứ làm gì còn sau 10 năm lao tù? Và ai đứng ra bảo vệ cho người oan sai, khi tình hình luật pháp ở ta đang nhập nhèm, và việc điều hành đất nước không phải bằng luật, mà bằng nghị định và nghị quyết, trong khi đó nghị định và nghị quyết thì đầy lỗi sai.

Chiều nay, 14h50' ngày 21/11/2013, ông thủ tướng chính phủ trả lời chất vấn của đại biểu về vấn đề lạm phát có xảy ra, nợ công có an toàn không khi nâng chỉ tiêu ngân sách? Ông thủ tướng khẳng định rằng: "Nợ công nước ta vẫn trong giới hạn an toàn và ổn định, theo đánh giá của các tổ chức uy tín trên thế giới. Chính phủ sẽ quản lý tốt để tình trạng lạm phát trong mức cho phép của quốc hội đề ra, sử dụng hiệu quả vốn vay, nợ trung hạn và tích lũy trả nợ, đảm bảo thực hiện đúng chiến lược nợ công và nợ nước ngoài của quốc gia. Tốc độ nợ xấu đã chậm lại, đã lành mạnh hơn, tỉ lệ an toàn vốn tối thiểu cao hơn nhiều so với quy định. Tuy nhiên, nợ xấu vẫn còn cao với mức 4,62% tính tới cuối tháng 10.2013”.

Nhưng thưa ông thủ tướng, người dân chúng tôi muốn biết rõ nợ công thực là bao nhiêu % GDP, và những con số thực về phương pháp trả nợ của quốc gia có được không? Chúng tôi muốn nghe cụ thể, chứ không chung chung như thế này. Như thế nào là an toàn, những con số đó có bắt dân đen chúng tôi phải còng lưng đóng những loại thuế phí vô lý mà, từ những nghị định của chính phủ đưa ra trong tương lai hay không?

Trong giờ giải lao các nhà báo đã phỏng vấn ông phó thủ tướng Hoàng Trung Hải về vấn đề an toàn của thủy điện. Ông trả lời: "Công trình (thủy điện) nào đã đầu tư, nhưng không hợp lý cũng phải dừng…”. Nhớ mới ngày nào cũng chính ông nói với báo chí rằng: "Tất cả các dự án đầu tư thủy điện đều đã được nghiên cứu khảo sát rất kỹ lưỡng về an toàn và làm lợi cho xã hội, rồi mới cho thực hiện. Cho nên tất cả các đập thủy điện đều an toàn". Tin chào buổi sáng 22/11/2013, ông còn tuyên bố rằng: "Theo báo cáo từ các chủ đập thủy điện, việc xả lũ theo đúng quy trình. Chuyện lũ lụt là do thiên nhiên, không phải do xả lũ thủy điện, mà ông là người quản lý trực tiếp." Ngay cả thủy điện Sông Tranh 2 bị nứt đập rò rỉ lớn ông cũng nói an toàn. Sao nay ông lại nói thế?


Sau khi thông qua bản hiến pháp 1 tuần, mà nội dung của hiến pháp 2013 về bản chất không có gì thay đổi. Ông Nguyễn Đức Kiên phó chủ nhiệm Ủy ban kinh tế Quốc hội. Ông này tuyên bố hiến pháp mới 2013 đã khẳng định vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước là hoàn toàn đúng đắn. Nhưng thưa ông Kiên, thế hiện nay kinh tế nhà nước là nơi để rửa tiền và tẩu tán tài sản của quan tham ông có biết không?

Đến hôm nay thì, đảng viên cộng sản ở Việt Nam và lãnh đạo Việt nam nói láo không biết xấu hổ nữa rồi?

(Còn tiếp tục cập nhật đến hết kỳ họp quốc hội dài nhất lịch sử nước Việt)

Tư Gia, 22h09' ngày thứ Tư, 20/11/2013

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

MUỐI IODE CẦN CHO AI, VÙNG MIỀN NÀO Ở VIỆT NAM?

Bài đọc liên quan:
+ Quá trọng 1
+ Quá trọng 2
+ Cần hiểu đúng thực phẩm chức năng

Đến hôm nay thì người dân Việt Nam từ người hiểu biết đến người ít hiểu biết đều hiểu rằng Iode là một chất hữu ích của cơ thể. Nhưng hiếm ai, ngoài ngành y khoa, hiểu về tác dụng không tốt của nó. Vấn đề hữu ích, tôi không cần nhắc qua ở bài viết này. Ở đây, tôi chỉ nói đến tai hại của muối Iode đối với cộng đồng người Việt trong nước sau 18 năm Chương trình phòng chống các rối loạn do thiếu Iode Quốc gia thực hiện từ 1995 cho đến nay.

Hiện nay, mỗi ngày tôi phải mất ít nhất 150 phút để trả lời và diễn giải cho người dân đến khám bệnh vì một số rối loạn do thừa Iode, từ chương trình rất "thiếu khoa học" này. 

Có bệnh nhân đến chỉ vì run tay. Có bệnh nhân đến chỉ vì đánh trống ngực. Có bệnh nhân đến vì mất ngủ. Có bệnh nhân đến vì cảm giác vướn ở cổ. Có bệnh nhân đến vì mệt. Có người còn than rằng, bác sỹ ơi sao người em mấy tháng nay nó như có lửa đốt, nhìn chồng muốn chửi chồng, nhìn con muối đánh cho con cái bạt tai. Rất nhiều lý do người bệnh đến vì ăn muối Iode. Họ đã phải đi khám và điều trị từ bác sỹ thần kinh, đến bác sỹ ung bướu, và cả bác sỹ tim mạch nổi danh, đi nhiều bệnh viện lớn bé, nổi danh đình đám. Nhưng tất cả họ đều có những xét nghiệm cận lâm sàng hầu như bình thường, tốn kém rất nhiều tiền cho bác sỹ và các phòng xét nghiệm. Họ lo lắng buồn phiền cũng chỉ vì thừa Iode mà các bác sỹ chuyên khoa sâu không hề nghĩ ra, mặc dù nó chỉ cần một lời khuyên ngắn gọn: "Ngưng ngay ăn muối Iode. Vì ông/bà không cần dùng muối Iode!".

Theo tổ chức Y tế thế giới (WHO), hàng ngày trẻ em dưới 6 tuổi cần 90 mcg i-ốt; trẻ 6 – 12 tuổi cần 120 mcg i-ốt; trẻ em dạy thì và người trưởng thành cần 150 mcg i-ốt; phụ nữ mang thai, nuôi con bằng sữa mẹ cần 250 mcg i-ốt (cho cả mẹ và bào thai hoặc con).

Cũng theo WHO, lượng i-ốt bài xuất qua nước tiểu ở trẻ em tuổi học đường dưới 100 mcg trong 1 lít nước tiểu là thiếu i-ốt, dưới 50 mcg trong 1 lít nước tiểu là thiếu mức độ trung bình, và dưới 20 mcg trong 1 lít nước tiểu là thiếu nặng (ở phụ nữ có thai nếu i-ốt bài xuất qua nước tiểu dưới 150 mcg trong 1 lít nước tiểu là thiếu i-ốt).

Cũng theo WHO, thu nhận i-ốt hàng ngày cao nhất mà cơ thể dung nạp được là 1000 mcg và mức thu nhận i-ốt ở người trưởng thành hàng ngày không nên vượt quá 500 mcg. Lượng i-ốt bài xuất qua nước tiểu ở trẻ em trên 200 mcg trong 1 lít nước tiểu phản ảnh thu nhận i-ốt cao hơn nhu cầu, và trên 300 mcg trong 1 lít nước tiểu là thừa i-ốt.

Thiếu i-ốt trong các giai đoạn khác của cuộc sống gây thiểu năng giáp, giảm khả năng hoạt động tinh thần, bướu cổ… Thừa i-ốt, đặc biệt thừa i-ốt ở những cá thể đã có các rối loạn về chức năng tuyến giáp trước đó có thể gây bướu cổ, thiểu năng giáp, thậm chí cường giáp…

Trong thực tế, người ta đã phát hiện thừa i-ốt gây ra khoảng 10% bướu cổ ở những người dân sống tại quần đảo Hokkaido (Nhật Bản), nơi có thu nhận i-ốt hàng ngày lên đến 2000 mcg (chủ yếu i-ốt được cung cấp từ các thực phẩm chế biến từ rong biển).

Đất nước Việt Nam dài và hẹp từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau, lưng tựa Trường Sơn, đầu đội Hoàng Liên Sơn, mặt nhìn ra biển Đông dài hơn 3400km. Câu này bất kỳ một học sinh tiểu học nào cũng rõ. Đó là một điều kiện vô cùng thuận lợi được thiên nhiên ưu đãi. Một trong những ưu đãi đó là, hầu hết các vùng miền trên cả nước không thiếu hải sản, thủy sản, thực phẩm chứa hàm lượng Iode cao. Ngoại trừ cao nguyên, vùng sâu núi cao Iode bị nước lũ, mưa xói mòn vì hậu quả nhân tai xả lũ thủy điện gây ra ở miền Trung mấy hôm nay cả nước chứng kiến và đau lòng, không tả xiết.

Hay nói cách đơn giản là, tất cả những địa phương tiếp giáp biển không cần ăn muối Iode. Và cứ mỗi tháng mỗi người trưởng thành trung bình chỉ cần ăn 10kg thủy hải sản nước mặn và rong biển cùng với thức ăn thường ngày thì không cần phải dùng muối Iode. Nhưng từ năm 1995 đến nay, nhà nhà, người người ăn muối Iode. Và hậu quả là, có những người mắc Hội chứng thừa Iode chỉ vì nhân tai. Vì mỗi người, nhu cầu mỗi ngày chỉ cần từ khoảng 150microgam đến 1.000microgam(1mg) Iode tùy theo hoàn cảnh và lứa tuổi. Nhiều nhất là cho phụ nữ mang thai và tuổi bắt đầu dậy thì đến trưởng thành mỗi ngày chỉ cần 1mg Iode!

Biểu đồ tỷ lệ hộ gia đình ở TPHCM dùng muối Iode từ năm 1999 đến năm 2012 theo thống kê của Trung Tâm Dinh Dưỡng Thành phố Hồ Chí Minh

Ở Việt Nam, chỉ nên dùng thêm muối Iode ở cao nguyên trung phần và vùng núi cao phía Bắc và Tây Bắc. Những nơi mà cả đời người dân không được sống với biển. Nhưng dù không sống với biển, mà họ sống gần sông hồ nước mặn, hoặc họ thường xuyên ăn hải sản biển thì cũng không cần ăn muối Iode.

Người ta thấy rằng một số hải sản, thực phẩm sau đây có hàm lượng Iode cao trong 100gam hải sản thực phẩm:

1. Tảo bẹ: 1mg

2. Tảo tía (khô): 1800 μg

3. Rau chân vịt: 164μg

4. Rau cần: 160μg

5. Cá biển: 80μg

6. Muối biển: 2μg

7. Sơn dược: 14μg

8. Muối ăn có iốt: 7600μg

9. Cải thảo: 9.8μg

10. Trứng gà: 9.7μg

Nhưng không có nghĩa là mọi thực phẩm là không có Iode, mà bất kỳ thực phẩm nào cũng có Iode, chỉ khác nhau ở hàm lượng ít nhiều. Nên khi dùng muối Iode không nên dùng thường quy, mà phải biết dùng xen kẻ với muối ăn thường khi thực phẩm hằng ngày có hàm lượng cao hay thấp Iode.

Như vậy, nếu dân mình hiểu biết được những kiến thức thông thường này thì sẽ biết là có nên dùng muối Iode hay không, khi nào và ở nơi nào trên đất nước Việt. Và nếu lạm dụng muối Iode thì sẽ gây ra Hội chứng thừa Iode, vì hàm lượng Iode trong muối Iode nhân tai là cao nhất trong mọi thực phẩm có trên quả đất này.

Và một đất nước mà hơn 80% diện tích đều tiếp giáp với biển thì có cần phải có một sự hiểu biết có tính thường thức về sử dụng muối Iode một cách đơn giản, dễ hiểu và đầy đủ để không bị tai hại của tình trạng thừa Iode do phong trào phát động ăn muối Iode của Quốc Gia.

Asia Clinic, 9h58' ngày thứ Ba, 19/11/2013