Bài đọc liên quan: Essay là sự khác biệt
Thời gian qua, Go West Foundation có nhận nhiều hồ sơ của các ứng viên trẻ để xét tặng học bổng cho niên khóa 2015 - 2016, nhưng trong tất cả các lá thư qua họp thư quytaydu@gowestfoundation.org, chúng tôi chưa thấy hài lòng lắm cách trình bày, và cách đưa thông tin của các ứng viên, mặc dù cũng đã có một vài ứng viên đang được quan tâm, xem xét, để có cuộc phỏng vấn vào tháng 3/2015 sắp tới.
Một bài viết có nội dung hay, nhưng nếu cách trình bày kém, nó sẽ làm giảm giá trị bài và giảm sự tương tác trên cộng đồng.
Tôi không phải nhà báo, cũng chẳng phải nhà văn, nhưng viết blog liên tục 6 năm qua, cũng có tham gia viết một số bài báo.
Ngày xưa, khi còn làm nhà nước cũng đã từng viết bài khoa học, làm trình bày bằng power point trước hội thảo quốc gia, quốc tế, nên cũng có chút kinh nghiệm về viết để trình bày, thế nào là một bài viết tốt.
Văn là người, vì thế cho nên các đại học lớn trên thế giới bắt buộc phải có yếu tố bài luận - essay - cho việc xét tuyển sinh viên và tặng học bổng. Nhưng muốn văn viết tốt, thì không phải là thiên bẩm, mà đòi hỏi phải ôn luyện. Viết nhiều thì khả năng viết mới có hồn, có thần trong bài viết.
Để có một bài viết tốt thì bài viết ấy phải có đủ 2 tiêu chuẩn về nội dung và hình thức, đặc biệt nếu bạn muốn đưa thông tin đến cộng đồng, và có tương tác tốt đến cộng đồng.
Về nội dung, cần phải có 3 yếu tố chính sau:
Thứ nhất, bài viết bắt buộc phải có ý tưởng cốt lỏi. Ý tưởng cốt lỏi phải làm người đọc giật mình. Cái giật mình đó, có thể là sự thông minh, hóm hĩnh hay mới lạ, etc. Mọi thông tin phải đi theo ý tưởng cốt lỏi mà người viết muốn đưa đến cộng đồng.
Thứ hai, nội dung cần phải có nhiều thông tin, nhưng thông tin ấy phải có chứng cứ để chứng minh điều người viết là có thực, không bịa đặt.
Thứ ba, bài viết nên có đủ 3 phần nội dung cốt lỏi, phần thứ nhất là hiện thực khách quan; phần thứ hai là phê phán khách quan; và phần cuối cùng là đưa ra giải pháp để giải quyết vấn đề khách quan đó khoa học nhất.
Về hình thức, cũng đòi hỏi có 3 phần để có tác dụng tốt với cộng đồng.
Thứ nhất, là từng đoạn văn là chỉ nên diễn tả một ý chính hoặc một lượng thông tin chính để đoạn văn ấy không quá dài làm ngán người đọc.
Thứ hai về câu văn, dù câu phức hay câu đơn, thì câu văn cần sáng sủa, bình dân hóa ngôn ngữ khoa học hàn lâm, nói hết ý mà người viết cần diễn tả để người đọc dễ hiểu.
Cuối cùng là, không nên tả cảnh, tả tình như tiểu thuyết làm bài viết quá dài. Vì thời đại thông tin, nên có quá nhiều thông tin tràn ngập trên thế giới mạng, nếu viết dài sẽ làm chán người đọc phải mất thời gian đọc. Đọc sách khác với đọc thông tin trên internet là ở điểm này. Nên cố gắng viết làm sao một đoạn văn không nên quá 5 dòng.
Kết
Vì văn là người, nên qua bài viết bạn phải làm sao người đọc dù khó tính cũng thấy được 5 đặc điểm quan trọng của người viết: tính khoa học, tính trung thực, tính khách quan, tính sáng tạo và sự ngắn gọn. Nếu một bài luận nhập học đại học lớn, mà các bạn trẻ đạt được 5 đặc tính trên thì chắc chắn sẽ thành công.
Hy vọng bài viết này có hiệu quả đối với các bạn trẻ.
Asia Clinic, 9h48' ngày thứ Sáu, 27/02/2015

















Giống như vậy, ông thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn càng đi vận động thuyết phục hòa hợp hòa giải dân tộc với bà con Việt Kiều ở nước ngoài thì chỉ tổ làm xấu tình hình hơn thôi. Tốt nhất là chính quyền Việt Nam nên trả lại nhà cửa, đất đai và cuộc đời của những gia đình bị nhà nước Việt Nam hiện nay gọi là "ngụy" thì mọi việc sẽ tốt đẹp, hơn là uốn ba tấc lưỡi kiểu Joseph Goebbells.
Tôi nói thế đồng bào và ông Nguyễn Thanh Sơn có nghe rõ không? Hehehe,
điều này nói lên vấn để gì?
thời giang tới có còn nữa không ?
Đời sống đất nước hội nhập sâu sắc, thế giới thay đổi hàng giờ, nói như GS Cao Huy Thuần thì sự lãnh đạo cũng phải thay đổi thích ứng. Hy vong mọi thứ diễn ra như trận pháo hoa!
"Trong ba mươi tám năm qua, và xuyên suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt, có lẽ bản nhạc Triệu con tim, Một tiếng nói - Milion Hearts, One Voice - của nhạc sỹ Trúc Hồ là tác phẩm vượt lên tất cả mọi thời đại, cho dù hơn nửa thế kỷ qua, từ nhạc vàng đến nhạc đỏ của Việt Nam không thiếu những tác phẩm để đời của các bậc thầy hành khúc như Lưu Hữu Phước, bậc thầy tình ca như Hoàng Hiệp, bậc thầy sử ca như Lê Thương, bậc thầy đa nhân cách trong âm nhạc như Phạm Duy, và bậc thầy nói về thân phận con người như Trịnh Công Sơn." Một Tác phẩm sác tác ca khúc như trên, khi được đánh giá như vậy liệu có quá lời?
Cá nhân em, vẫn không thích lắm những sản phẩm NT mang màu sắc chính trị! Giá trị của nó cần được đáng giá ở một góc độ nào đó rõ ràng hơn.
Dù sao chỉ là ngu ý của em.
Chúc bác Hồ sức khỏe!
Phải chăng nên bỏ ngày 30/4 và đổi thành ngày 30/5 như vtv hôm nay đã làm? (hình như họ có chút nhầm lẫn về ngày kỷ niệm này đang xôn sao trên mạng)
Vì sao bắt pháo hoa lại 3 đội Nhật, Mỹ, Vệ?
Vì sao Mỹ lại chiến Thắng?
Vì sao Ông Bá lại không phải truy thu khoảng tiền thuế?
Vì sao lại chọn DN để bắn pháo hoa? (Đơn vị thủy quân lục chiến Mỹ đầu tiên đổ bộ vào Đà Nẵng (8-3-1965))
Vì sao từ đầu năm Nhật lại đổ quá nhiều tiền vào VN?
Hi vọng đời con chúng tôi lớn lên ko còn sợ ăn phải thức ăn độc Tàu, và nói tiếng nói của chúng nó.
Ngẫn ngày 30/4 rút kinh nghiệm tui không mở TV vì sợ sấp nhỏ thắc mắc ngày gì, khó giải thích.
Ở bài trước khi bác Hải có gợi ý về một chốn bình yên, làm cho tôi nhớ lại một người mà tôi rất kính trọng đã ngồi hàng giờ để nghe ca khúc Làng tôi, rồi lặng đi tiếc nuối nói rằng cái không gian êm ả, thấm đẫm nghĩa tình xóm làng đấy đã vỡ tan sau biến cố CCRĐ.
Ca khúc hay là ca khúc mang hơi thở thời đại, ca khúc vượt thời gian là ca khúc mang trong nó những giá trị lâu bền. Triệu con tim có âm vang thời đại, nhưng có trở nên như bác Hải viết còn do nó có ở trong nhiều nhiều triệu con tim hay kg? Chẳng hạn hùng ca Việt Nam Việt Nam của Phạm Duy rất tuyệt nhưng số lượng người trong nước biết đến còn khiêm tốn.
Trân trọng!
Tác phẩm nghệ thuật thuần nhất ra đời khi người nghệ sĩ có những xúc cảm thực thụ từ cuộc sống. Đó chính là những gì tinh túy, trong sáng nhất của nghệ thuật (loại này đây vẫn thích nhất). Bản thân nó không có tội. Có hay không chỉ là do cái cách nhìn nhận và đánh giá của người cảm nhận và trưng dụng nó. Biến nó trở thành công cụ và mục đích tuyên truyền, theo một ý đồ nào đó. Sản phẩm còn lại nếu có chủ ý của tác giả, mang tính tuyên truyền CT, chỉ là thứ tác phẩm bị biến tướng, bóp méo, mang tính ứng dụng tầm thường giống như sản phẩm thiết kế đồ họa ứng dụng trong nghệ thuật thị giác mà thôi. Ranh giới giữa 2 loại này cũng khá mong manh. Bởi khi nó được hình thành, số phận nó phụ thuộc con người, bên sử dụng, bên nhìn nhận nó!