nha ban quan tan binh | mua nha quan tan binh
Hiển thị các bài đăng có nhãn văn hoá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn văn hoá. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

VIẾT THẾ NÀO MỚI GỌI LÀ VIẾT?

Bài đọc liên quan: Essay là sự khác biệt

Thời gian qua, Go West Foundation có nhận nhiều hồ sơ của các ứng viên trẻ để xét tặng học bổng cho niên khóa 2015 - 2016, nhưng trong tất cả các lá thư qua họp thư quytaydu@gowestfoundation.org, chúng tôi chưa thấy hài lòng lắm cách trình bày, và cách đưa thông tin của các ứng viên, mặc dù cũng đã có một vài ứng viên đang được quan tâm, xem xét, để có cuộc phỏng vấn vào tháng 3/2015 sắp tới.

Một bài viết có nội dung hay, nhưng nếu cách trình bày kém, nó sẽ làm giảm giá trị bài và giảm sự tương tác trên cộng đồng.

Tôi không phải nhà báo, cũng chẳng phải nhà văn, nhưng viết blog liên tục 6 năm qua, cũng có tham gia viết một số bài báo. 

Ngày xưa, khi còn làm nhà nước cũng đã từng viết bài khoa học, làm trình bày bằng power point trước hội thảo quốc gia, quốc tế, nên cũng có chút kinh nghiệm về viết để trình bày, thế nào là một bài viết tốt. 

Văn là người, vì thế cho nên các đại học lớn trên thế giới bắt buộc phải có yếu tố bài luận - essay - cho việc xét tuyển sinh viên và tặng học bổng. Nhưng muốn văn viết tốt, thì không phải là thiên bẩm, mà đòi hỏi phải ôn luyện. Viết nhiều thì khả năng viết mới có hồn, có thần trong bài viết. 

Để có một bài viết tốt thì bài viết ấy phải có đủ 2 tiêu chuẩn về nội dung và hình thức, đặc biệt nếu bạn muốn đưa thông tin đến cộng đồng, và có tương tác tốt đến cộng đồng.

Về nội dung, cần phải có 3 yếu tố chính sau:

Thứ nhất, bài viết bắt buộc phải có ý tưởng cốt lỏi. Ý tưởng cốt lỏi phải làm người đọc giật mình. Cái giật mình đó, có thể là sự thông minh, hóm hĩnh hay mới lạ, etc. Mọi thông tin phải đi theo ý tưởng cốt lỏi mà người viết muốn đưa đến cộng đồng.

Thứ hai, nội dung cần phải có nhiều thông tin, nhưng thông tin ấy phải có chứng cứ để chứng minh điều người viết là có thực, không bịa đặt.

Thứ ba, bài viết nên có đủ 3 phần nội dung cốt lỏi, phần thứ nhất là hiện thực khách quan; phần thứ hai là phê phán khách quan; và phần cuối cùng là đưa ra giải pháp để giải quyết vấn đề khách quan đó khoa học nhất.

Về hình thức, cũng đòi hỏi có 3 phần để có tác dụng tốt với cộng đồng.

Thứ nhất, là từng đoạn văn là chỉ nên diễn tả một ý chính hoặc một lượng thông tin chính để đoạn văn ấy không quá dài làm ngán người đọc.

Thứ hai về câu văn, dù câu phức hay câu đơn, thì câu văn cần sáng sủa, bình dân hóa ngôn ngữ khoa học hàn lâm, nói hết ý mà người viết cần diễn tả để người đọc dễ hiểu.

Cuối cùng là, không nên tả cảnh, tả tình như tiểu thuyết làm bài viết quá dài. Vì thời đại thông tin, nên có quá nhiều thông tin tràn ngập trên thế giới mạng, nếu viết dài sẽ làm chán người đọc phải mất thời gian đọc. Đọc sách khác với đọc thông tin trên internet là ở điểm này. Nên cố gắng viết làm sao một đoạn văn không nên quá 5 dòng.

Kết

Vì văn là người, nên qua bài viết bạn phải làm sao người đọc dù khó tính cũng thấy được 5 đặc điểm quan trọng của người viết: tính khoa học, tính trung thực, tính khách quan, tính sáng tạo và sự ngắn gọn. Nếu một bài luận nhập học đại học lớn, mà các bạn trẻ đạt được 5 đặc tính trên thì chắc chắn sẽ thành công.

Hy vọng bài viết này có hiệu quả đối với các bạn trẻ. 

Asia Clinic, 9h48' ngày thứ Sáu, 27/02/2015

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

ĐẦU NĂM NÓI CHUYỆN VĂN HÓA

Ở vùng đất nào tối tăm nhất là vùng đất thường sản sinh ra tư tưởng sáng nhất. Các tôn giáo ra đời hầu hết ở châu Á: Phật, Hồi, Bà La Môn, Hindu, Cơ Đốc giáo, etc, vì châu Á là cái nôi của văn hóa phong kiến tập quyền, con người sống với nhau không khác chiếm hữu nô lệ ở châu Âu. Những tư tưởng triết học giúp nhân loại phát triển khoa học đưa đời sống con người ngày một tốt hơn, lại xuất hiện ở châu Âu, nơi tối tăm về chế độ chiếm hữu nô lệ.

Ở vùng đất xưa cũ bao giờ cũng là nơi văn hóa thuần chủng bám rễ lâu bền, bảo thủ khó thay đổi, và khó phát triển. Châu Âu và châu Á, kể cả châu Phi - cựu lục địa - là những nơi sản sinh ra tư tưởng tốt đẹp của nhân loại, nhưng lại không sử dụng nó theo hướng tốt đẹp, mà bị con người lợi dụng tư tưởng tốt ấy để sản sinh ra những chế độ độc tài nhằm thu vén sở hữu và quyền lực về cho giai cấp cầm quyền. Đại diện là chiếm hữu nô lê, phong kiến và cộng sản là những chế độ tồi tệ nhất của loài người sinh ra ở các cựu lục địa này.

Nhưng ở Tân lục địa - châu Mỹ - lại là nơi con người biết tiếp thu và áp dụng hữu ích nhất cho nhân loại để Hoa Kỳ lãnh đạo thế giới nhân bản nhất. Úc và New Zealand cũng là tân lục địa, ở đó con người sống với nhau cũng nhân bản hơn.

Việt Nam cũng vậy, càng vào Nam - vùng đất mới - văn hóa sống của con người Việt cũng thoáng hơn. Đại diện Sài Gòn là đất lành chim đậu. Sài Gòn là vùng đất không phân biệt tầng lớp, vùng địa lý, nhưng đầy sức sống để những ai muốn có cơ hội để đi lên.

Vùng đất mới là vùng đất của những hội tụ đa văn hóa, đa sắc tộc và nhiều tư duy rộng mở. Nó tiếp nhận và bao dung cho mọi cá thế để xây dựng cuộc đời mới.

Khi con người ta đã quen với tem phiếu thời bao cấp, nên đâm ra nghiện nó như nghiện heroin. Thế cho nên mới có kiểu bỏ cả ngày để được mua hàng rẻ tiền và nghe chửi mắn, nhưng không sợ mất thời gian là vàng bạc của mỗi con người. Ở những vùng đất này không thể có sự đổi mới, và không nên chọn làm thủ đô của một quốc gia!

Cứ mỗi lần trở lại quê nhà là mỗi lần đau lòng, vì tư duy của cả dân đến quan đều bảo thủ và chậm tiến. Không trách được, vì họ chưa được khai tâm, mở trí ở một vùng đất cựu lục địa, đứng trên phương diện quốc gia, mặc dù Bình Định chỉ mới ra đời chỉ chưa đầy 700 năm trong cuộc Nam tiến của dân tộc.

Nói chuyện với bạn bè, ở Bình Dương cũng có cái tên Bình Đường của xứ Tây Sơn Bình Định, ở Nhà Bè Sài Gòn cũng có cái tên Phú Xuân của Huế, etc, tôi nói rằng, đó là chứng tích di dân, mở cõi mang theo cả tên làng, tên núi, tên sông của ông cha ta, nhưng dân Bình Dương sống thoáng hơn dân Bình Định.

Một người bạn nói, dân Bình Định rất dễ thương khi còn là dân, nhưng khi làm quan thì lại ác. Tôi bảo, quan ở đâu trên thế giới cũng ác, nếu luật pháp kém phân minh, do chế độ chính trị ác độc của chính khách tạo ra, chứ không riêng Bình Định và Việt Nam. Và dân ở đâu cũng dễ thương chứ không chỉ dân ở Bình Định hay ở Việt Nam.

Cứ mỗi lần di dân là mỗi lần người dân bỏ đất cũ đi tìm vùng đất được quyền sống mới thấu hiểu về chính trị, văn hóa và luật pháp, nên họ xây dựng vùng đất mới một nét văn hóa sống mới và nền pháp luật tốt đẹp hơn.

Tuổi thơ ở đâu, quê hương ở đó. Đó là chân lý trường tồn. Cuối thập niên 1970, khi Đặng Tiểu Bình quyết định tặng học bổng toàn phần cho những tài năng trẻ du học Hoa Kỳ, mà không bắt buộc họ quay về, nhằm giúp ích cho Trung Hoa tương lai, thì nhiều lãnh đạo cao cấp của Trung Hoa lúc bấy giờ lo ngại. Nhưng ông Đặng vẫn thực hiện, và khẳng định, họ ra đi rồi họ sẽ về, vấn đề là chế độ đãi ngộ. Năm 1990, ông Đặng đã chứng minh được điều này, và hôm nay Trung Hoa là cường quốc.

Gần đây, những người Việt trốn chạy cộng sản ở Việt Nam - mà thường được gọi là thuyền nhân: boat people - là những thanh niên ra đi từ tuổi đôi mươi, sức trẻ tràn trề ra đi 40 năm trước, giờ đã cạn ngọn đèn dầu sức lực ở xứ người, quay về Việt nam nghỉ hưu và chờ nằm với mảnh đất chôn nhau cắt rún.

Bản thân tôi cũng không ngoài quy luật này. Tết nào, tôi cũng mong được về quê Bình Định để ăn tết. Vì ở đó, tôi có tuổi thơ ngây, là những ngày đẹp nhất của một đời người, dù tuổi thơ của thế hệ chúng tôi vô cùng vất vả với chiến tranh, rồi với từng con tem, cái phiếu thời bao cấp của cộng sản chiếm miền Nam.

Văn hóa không chỉ là chứng cứ cho sự tồn tại của một dân tộc, mà còn là gốc rễ của sự phát triển cho tư tưởng, kinh tế, chính trị, giáo dục và mọi lĩnh vực của mọi xã hội.

Hầu hết các lãnh đạo chính trị ở các quốc gia nhược tiểu đều có nhiều chuyến công du quốc tế, đi khắp nơi ở các nền văn hóa, văn minh nhất toàn cầu, nhưng họ không vì thế mà canh tân quốc gia, mà ngược lại, để củng cố quyền lực của mình, họ nghĩ ra những chính sách bảo thủ, và tệ hại để giữ lấy cái văn hóa, và chính sách không hội nhập.

Phải chi con người ở những vùng đất cũ thấu hiểu về văn hóa, và biết hội nhập nó để góp sức để canh tân quê hương tốt đẹp hơn?

Tư Gia, 18h58' ngày thứ Hai, 23/02/2015

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

ĐAU LÒNG VỚI CÁCH LÀM VĂN HÓA ĂN CHIA

Bài đọc liên quan:

Tết âm lịch năm 2013, tôi trở lại Cambodia sau 22 năm xa vắng. Một sự thay đổi từ kinh tế, đến chính trị. Nhưng đặc biệt là văn hóa sống của người dân Cambodia hơn hẳn Việt Nam là điều làm tôi bất ngờ nhất. 

Cách đây 24 năm - 1990 - tôi đã từng đến Cambodia trong nhiều tháng. Văn hóa sống tàn ác sau nạn diệt chủng của Pol Pot để lại, không khác gì một xã hội của những kẻ giết người man rợ. Bạn đi chợ Olympic, giữa ban ngày ban mặt, bạn có thể bị kẻ cướp rút súng bắn chết chỉ vì một vòng vàng đeo trên tay. Đêm ngủ, bất kỳ người dân nào cũng có súng phòng thân ở trong nhà. Tại thủ đô Phnompenh, sau 20h ra đường hầu như không ai dám. Một cuộc ẩu đả đơn giản ở làng xóm láng giềng có thể xử nhau bằng búa, bằng súng.

Nhưng hôm nay thì khác hẳn, người dân Cambodia rất hiền hòa, và thật thà chất phát, như nông dân Nam bộ. 

Đến khu du lịch Angkor, tôi mới biết khu này được một nhà đầu tư tư nhân thuê lại chính phủ Cambodia mỗi năm 20 triệu đô la Mỹ, để làm du lịch và trùng tu lại những gì toàn khu di tích kỳ quan thế giới đã bị chiến tranh, và chính phủ Pol Pot tàn phá.

Ông Sok Koong - ông chủ tịch tập đoàn Sok Kong, có 30% cổ đông BV Chợ Rẫy Phnompenh - là người bao thầu khu du lịch này. Rồi cũng có dịp tiếp cận với ông, trong một lần tham quan bệnh viện Chợ Rẫy Phnompenh trong tháng 3/2014 vừa qua, tôi mới biết, chỉ 3 tháng làm du lịch khu Angkor, ông đủ để trả tiền thuê 20 triệu đô la. Hai tháng để trả lương nhân viên phục vụ khu du lịch. Bảy tháng còn lại là ông dành tiền lãi cho việc trùng tu di tích. Một bài toán rất đơn giản của một tầm nhìn của một doanh nhân tầm cỡ thế giới.

Bình minh trên quần thể kiến trúc Angkor

Tàn tích chiến tranh trên Angkor Thum

Dấu ấn thời gian trên Angkor Vat

Đền Beyon ở Angkor Thum trong quần thể cung điện Angkor thuộc cố đô Xiêm Riệp của Đế Chế Cambodia

Nhưng không đơn giản thế, trước khi thực sự bắt tay vào làm du lịch Angkor, ông Sok Koong phải bỏ tiền đi tham quan, học hỏi về du lịch, và bảo tàng văn hóa sử của các quốc gia tiên tiến. Ông đúc kết một kết luận về du lịch của Hoa Kỳ là, làm du lịch cho di tích lịch sử là không làm gì cả. Hãy cứ để nó nguyên trạng những gì do thời gian, và chiến tranh gây ra để cho người du lịch hiểu rõ những gì họ cần hiểu. Những di tích còn nguyên sơ thì cố mà giữ để giảm tối thiểu sự tàn phá vì thời gian. Và chính đó là, sự thành công của Sok Koong trong việc gìn giữ văn hóa Angkor vẫn là kỳ quan nhân tạo thứ 7 của thế giới đã bị chiến tranh và thời gian tàn phá.

Sau này thân thiện hơn, tôi mới biết ông Sok Koong là người Việt có quê Sóc Trăng. Tôi nói, sao ông không về giúp quê hương? Ông bảo, ngay cả thiên tài Bill Gates, mà chỉ thăm Việt Nam một lần, rồi không dám quay lại, thì tài hèn sức mọn như tôi làm sao dám quay về, ông bác sỹ? Anh em cùng cười của cái cười đắng lòng cho tổ quốc.

Nói về cái nhân hậu và hiền hòa của người dân Cambodia được trả lại, sau sự tàn ác của chiến tranh, và cộng sản Pol Pot gây ra, chúng ta phải kể đến công lao của cố Thái thượng Hoàng Norodom Sihanouk. Sau 13 năm lưu vong - 1978 - 1991 - ông trở về, việc đầu tiên là phục dựng Phật giáo là quốc giáo, để gìn giữ nền tảng đạo đức dân tộc, và giường mối để quản trị quốc gia. Điều này đã giúp cho người dân trở lại bình tâm, sống với chân thiện mỹ.

Ngược lại, ở Việt Nam cũng phục dựng đạo Phật chỉ để buôn thần bán thánh làm hủy hoại văn hóa dân tộc. Càng sai lầm hơn nữa là, làm văn hóa di tích lịch sử ở Việt Nam là chế tác theo kiểu mẫu đền đài Trung Cộng, chứ không phải phục dựng lại di tích như nguyên bản của Việt Nam.

Ngày 02 tháng Mười năm 2010, bà Irina Bokova, Tổng Giám đốc UNESCO, tại buổi lễ khai mạc đại lễ 1.000 năm Thăng Long-Hà Nội, sau hơn 6 năm trùng tu, phục dựng. 

Theo nghiên cứu, khảo sát của Unesco thì sau khi được công nhận là di sản thế giới, trung bình mỗi di sản sẽ đem về khoản thu 500 triệu USD/năm. Khoản tiền này tương đương với 10.000 tỷ đồng bằng 1/8 tổng thu ngân sách của Hà Nội.

Khu vực phục dựng Hoàng thành Thăng Long sau 4 năm phục dựng tốn bao nhiêu tiền của dân, và gây cơn bão lạm phát đến gần 30%/năm trong 2 năm 2010 và 2011, giờ là bãi rác sinh hoạt, chứa nước xả ra từ dân sinh hoạt, và nước mưa, với những bờ kè bê tông trơ sắt và đổ nát.


Sau 4 năm phục dựng, Hoàng thành Thăng Long chỉ còn là những ao nước đọng, và bãi rác, nước thải sinh hoạt.

Cái dự án 1000 Thăng Long Hà Nội không biết tốn kém bao nhiêu trăm ngàn tỷ, nhưng nó đã làm ra cơn bão lạm phát trong 2 năm 2010 - 2011, và góp phần không nhỏ đến suy sụp kinh tế, chính trị, văn hóa, v.v... Hôm nay, thì đài truyền hình Việt Nam đưa tin, chúng chỉ còn là những ao hồ của nước mưa và rác người dân xả xuống.

Hai câu chuyện làm văn hóa và du lịch lịch sử của hai quốc gia láng giềng, mà ngày nào Việt Nam là đàn anh đi chở che cho Cambodia thoát nạn diệt chủng, nhưng hôm nay, giáo dục Việt Nam cũng thua Cambodia, còn kinh tế thì Cambodia đang vượt mặt.

Sự khác nhau giữa 2 cách làm văn hóa, và di tích lịch sử của hai xã hội đa nguyên tản quyền vì quốc gia có văn hóa, và đơn nguyên tập quyền để ăn chia vô văn hóa - cũng như sự tàn phá của cộng sản Pol Pot và sự ăn chia của cộng sản ở Việt Nam - nó nói lên hết bản chất của vấn để thể chế chính trị thói nát ở Việt Nam cần phải thay đổi. Nếu không, sẽ không lâu, bản đồ Việt Nam có thể sẽ không còn trên quả địa cầu, khi Trung Cộng thực hiện chiến sách vết dầu loang.

Asia Clinic, 17h01' ngày thứ Tư, 30/7/2014

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

5 TIÊU CHUẨN CỦA MỘT NGƯỜI ĐƯỢC KÍNH TRỌNG Ở PHƯƠNG TÂY


Bài đọc liên quan:
+ Gốc rễ của suy đồi văn hóa giáo dục
+ Mất nước hay diệt vong
+ Cái đáng sợ của mục tiêu dân vận
+ Giao lưu văn hóa và sự phát triển

Xã hội Việt Nam gần đây văn hóa đang trên đà suy đồi. Một kiểu của cô gái quê lên thị thành bị cái choáng ngợp của thị thành biến thành cô cave rẻ tiền. Văn hóa xấu của các nơi xâm thực vào dân Việt rất rõ nét. Đây là một giai đoạn ắt phải có của bất kỳ quốc gia nào đang chuyển mình từ thuần chủng văn hóa hội nhập với văn hóa toàn cầu.

Vấn đề hòa nhập hay hòa tan văn hóa là vấn đề mà hơn ngàn năm nay, tất cả những nhà văn hóa lớn của toàn cầu luôn đưa ra những cảnh báo cho các quốc gia đang phát triển. 

Ở Việt Nam, từ văn hóa Nho giáo du nhập từ Trung Hoa sau ngàn năm nô lệ. Những tam cương, ngũ thường của Khổng Khâu đã định hình hơn ngàn năm qua. Muốn thay đổi, nước Việt đã có cuộc cách mạng văn hóa thời thuộc Pháp do các chí sỹ, và các nhà du học phương Tây đã làm một bước lớn. Câu chuyện đàn ông từ bỏ bím tóc dài do ảnh hưởng tư tưởng nô lệ của nhà Thanh bên Trung Hoa, và sử dụng chữ Quốc Ngữ theo La Tinh do các nhà truyền giáo là những sự hòa nhập tích cực, mà không hòa tan.

Nhưng song hành với những thay đổi tích cực ấy của thời thuộc Pháp, thì vẫn có cái xấu của xã hội chuyển mình. Nó như cơn đau chuyển dạ của người phụ nữ làm thiên chức cho loài người. Chính vì thế, văn học sử của Việt Nam thời này mới có những tác phẩm hiện thực phê phán như Tắt Đèn của Ngô Tất Tố; Chí Phèo của Nam Cao; Quan Phụ Mẫu của Nguyễn Công Hoan; Số Đỏ của Vũ Trọng Phụng.v.v...

Gần đây, phong trào hiện thực phê phán trong văn học bị đè nén do sự kiểm soát của chính quyền, từ cái đề cương văn hóa của ông Trường Chinh viết ra từ năm 1943. Nhưng văn học tha hóa và méo mó làm văn hóa, đạo đức xã hội suy đồi lại nổi lên như một cuộc chuyển dạ sai lệch, do những con người bị hòa tan bỡi cái văn hóa xấu của phương Tây, mà không biết gạn đục khơi trong để hòa nhập, lại được đẩy lên đến tột đỉnh. Nó nguy hiểm đến nỗi mà một cây cổ thụ của âm nhạc cổ truyền của dân tộc - Nhạc sư Vĩnh Bảo - phải lên tiếng là, nếu văn hóa mất thì sẽ mất nước.

Chính quyền có kiểm soát những tác phẩm mang nặng tính bản năng của loài vật như Bóng Đè của Lê Hoàng Diệu, như Sợi Xích của Lê Kiều Như, Phải lấy người như Anh của Trần Thu Trang, v.v... đã buộc phải có cuộc Tọa đàm về Văn chương và Tình dục do hội nhà văn tổ chức tại Cửa Lò, Nghệ An năm 2012.

Có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng tựu trung đi đến một quan điểm chỉ ở bề nổi của một vấn đề lớn là: " Tình dục không phải là vùng cấm của văn chương. Ở đây cần nhắc lại một định đề tưởng như rất cũ nhưng luôn luôn mới không phải là viết về cái gì mà là viết như thế nào". Các nhà văn đã hầu như không đá động đến tư tưởng của tác phẩm văn học. Vì tư tưởng mới là vấn đề quyết định. Chính tư tưởng sẽ ngấm dần làm cho văn hóa hùng cường hay suy đồi.

Gần đây, nổi lên một tác giả họ Phan, tên Tâm, nhưng vì hòa tan với văn hóa phương Tây, mà không hòa nhập, nên cô lấy cái tên của mình là Tâm Phan, và cô cổ súy cho nữ quyền trong hôn nhân và kiếm tìm hạnh phúc cho mình, chỉ vì sau một bữa tiệc với bạn bè, anh chồng và bạn bè lăn kềnh ra ngủ, trong khi cô phải nhìn đống bát đĩa ngổn ngang phải lo thu dẹp. Cô nghĩ rất lung về hạnh phúc, và cô quyết định xách xe đến vũ trường để giải sầu. Tại vũ trường cô nhận chân ra hạnh phúc là gì? Tại sao phải ép mình sống với người đàn ông gia trưởng kia? Và cô quyết định sang ngang. Từ đó, cô đã có nhiều lần lang chạ với đàn ông. Giờ cô đã kiếm được một người đàn ông Tây "lý tưởng" sau vài lần đổ vỡ với anh ta, và nhiều người đàn ông khác. Cuộc đời lang chạ của cô đã trở thành một trường thiên hồi ký nhiều tập ưa thích cho những phụ nữ bất hạnh, và những người trẻ hời hợt về văn hóa sống thế nào để được kính trọng.

Tôi xin kể kinh nghiệm và sai lầm của mình khi tôi từ nhà nước ra tư nhân. Sau khi thành lập doanh nghiệp, tôi tuyển nhân viên cho clinic của mình. Chỉ trong năm đầu hoạt động rất thành công. Tôi không hài lòng với chuyên môn, đạo đức của nhân viên. Là một ông chủ thực sự, tôi sa thải 8 bác sỹ và 4 điều dưỡng. Nhưng những lần tuyển nhân viên bổ sung, tôi không thể nào tuyển được bác sỹ và điều dưỡng tốt bằng 12 người tôi đã sa thải. Tôi biết mình có vấn đề trong quản lý. Tôi phải bỏ ra $2,000 để học khóa quản lý doanh nghiệp trong 3 tháng. Và từ đó đến nay, mọi việc trôi chảy. Vấn đề của một ông chủ là hướng nhân viên đi theo cái Đạo của mình đưa ra để uốn nắn, sửa chữa, chứ không phải là, mỗi lần đạp cứt là một lần chặt chân.

Hạnh phúc của mình, mình phải kiếm tìm và mình phải chịu trách nhiệm với quyết định của mình sau những kiếm tìm, dù thành công hay lầm lỗi. Nhưng cái đáng nói ở đây là truyền thông chính thống cổ súy cho cô Tâm Phan về việc sống lang chạ để kiếm tìm hạnh phúc. Nó nguy hiểm ở chủ đề tư tưởng của một văn hóa sống thực dụng, gần với bản năng động vật hơn là Người.

Tại sao các tôn giáo có những con đường Chân, Thiện, Mỹ để hướng người theo có đức tin với tôn giáo đến mức họ sẵn sàng tử vì Đạo mà họ đã theo? Đó là những Người lo chuyện giữ lửa cho Đạo phải sống với những giới luật nghiêm khắc để làm gương cho tín đồ.

Trong gia đình cũng vậy, cha mẹ là tấm gương phản chiếu trung thực nhất và gần gũi nhất cho trẻ noi theo - nhất là trẻ bắt đầu tuổi vị thành niên, teenager. Khi trẻ chuyển từ tư duy chân thật sang tư duy lý luận, chính hình ảnh cha mẹ là cái trẻ sẽ đi theo. Không ai trong chúng ta muốn mình bất hạnh với hôn nhân lứa đôi. Nhưng khi đã bất hạnh tan vỡ vì hôn nhân lứa đôi thì, phải nhìn thấy rằng bản thân ta đã có những quyết định sai lầm, hoặc những sai lầm trong đời sống vợ chồng.

Hạnh phúc sau hôn nhân là vấn đề lớn cả đời người. Ngày xưa ông cha ta xem công danh sự nghiệp chỉ là Tiểu Đăng Khoa - thi đỗ chuyện nhỏ của đời người. Nhưng hôn nhân gia đình là Đại Đăng Khoa - thi đỗ lớn của đời người. Cũng giống như một doanh nghiệp theo nghĩa bóng. Vợ chồng ăn đời ở kiếp là, chính bản thân mọi người cần phải sửa mình để cả hai - vợ và chồng là 2 nửa khác nhau về cả truyền thống gia đình, văn hóa giáo dục, hoàn cảnh kinh tế và cả nhân cách sống - phải hòa nhập thành một, chứ không hòa tan theo bên vợ hay bên chồng. Và càng không nên chủ trương phá bỏ hôn nhân để đi tìm "cái mới", mà đôi khi ta lầm tưởng là hạnh phúc hơn.

Văn hóa phương Tây không bao giờ cổ súy kiểu hôn nhân vô đạo - sẵn sàng phá vỡ nó vì một ý vợ hoặc chồng không giống nhau, mà cả 2 nên sửa mình để hòa nhập cuộc sống mới. Điều này thể hiện qua 5 tiêu chuẩn để đánh giá một người được kính trọng rất rõ ràng theo thang điểm từ trên xuống dưới như sau:

1. Một người được kính trọng phải giàu có bằng khả năng thực sự của mình, chứ không phải bằng cái khôn vặt luồn lách trong xã hội đang loạn vì vô đạo, vô luật pháp như ở Việt Nam hiện nay.

2. Người được kính trọng phải có một gia đình hạnh phúc, một vợ một chồng cùng nhau nuôi dạy con để làm gương cho gia đình, dòng tộc và xã hội.

3. Một người được kính trọng phải biết lo cho cái riêng của gia đình mình, và phải biết lo cho cái chung của cộng đồng trên giá trị Mỹ học của cuộc đời: Chân Thiện Mỹ bằng Tài Đức và Sức khỏe của mình.

4. Một người được kính trọng phải có bằng cấp và địa vị xã hội tôn kính bằng chính khả năng của mình, chứ không phải mua bằng bán cấp.

5. Một người được kính trọng phải có các con thành đạt như mình hoặc hơn mình bằng sức tự thân của chúng, chứ không phải cha mẹ nâng đỡ, hoặc cha làm thầy mà con đốt sách.

Nhìn lại 5 tiêu chuẩn trên ta thấy, phương Tây hay phương Đông đều có chung một giá trị nhân bản và thẫm mỹ về cuộc sống của con người.

Giao lưu văn hóa để phát triển là điều không ai chống lại. Nhưng giao lưu văn hóa để hòa nhập, chứ không phải để hòa tan. Hòa tan văn hóa là sụp đổ và suy vong. Bao nhiêu quốc gia đã bị diệt chủng không phải vì không còn sắc tộc đó sống, mà vì nền văn hóa của dân tộc đó đã bị diệt vong.

Tôi không có oán thù gì với đạo diễn Lê Hoàng, cô Tâm Phan và cả đài truyền hình Việt Nam kênh VTV3. Thậm chí tôi còn phải học hỏi nghị lực sống và sức bật của cô Tâm Phan, nhưng đem cuộc đời lang chạ của mình ra để dạy một nét văn hóa bị hòa tan cái xấu của phương Tây, cho xã hội đang suy đồi văn hóa là một trọng tội với văn hóa dân tộc,. Khi việc làm ấy chỉ vì hám danh, và kiêu ngạo sai lầm của nền văn hóa giáo dục xã hội ta hiện nay.

Thế nhưng không biết vô tình hay cố ý, mà vai trò truyền thông chính thống của xã hội ta đang làm việc gì đây, khi chương trình "Chuyện Đêm Muộn" phát sau 23h đêm ngày 19/4/2014 vừa qua, của đạo diển Lê Hoàng phỏng vấn cô Tâm Phan, và cổ võ một người sẵn sàng phá bỏ hạnh phúc gia đình, để đi kiếm tìm hạnh phúc theo ý mình? Như thế có là cổ võ cho một cuộc sống ích kỷ cá nhân, và phá bỏ đạo đức rường cột của văn hóa nhân bản của xã hội không, đôi khi chỉ vì chuyện câu khách của đài truyền hình, và chuyện bán hồi ký của một cuộc đời, nếu không nói là tấm gương xấu cho xã hội?

Cái đáng sợ của nguyên lý Phá và Xây là, phá thì trong chốc lát, nhưng xây thì rất lâu. Nhưng càng đáng sợ hơn là, với văn hóa phá nát chỉ gần 40 năm qua, chúng ta phải xây bằng vài thế kỷ chưa chắc đã trở lại thời thập niên 1960 ở cả 2 miền đất nước!

Câu chuyện đến đây xin dành cho những người đọc, những người làm văn hóa nước nhà, và nhà cầm quyền phán xét, phải nên làm gì cho văn hóa Việt trong lúc này?

Asia Clinic, 11h29' Chúa Nhật, 20/4/2014

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

VÌ SAO THÁNG 01 TÂY LỊCH HẰNG NĂM LÀ MỐC QUAN TRỌNG CỦA GIÁ VÀNG?

Bài đọc liên quan:

Như tôi đã từng viết trong một bài về vàng trên blog này. Vàng là cái lô cốt cuối cùng không chỉ một gia đình, mà còn cho cả một quốc gia, vì nó là loại hàng hóa đặt biệt đã từng được thế giới làm mốc để neo đậu giá đồng tiền. 

Người dân thường thì dùng tiền để mua bán hàng hóa. Ngân hàng và các tổ chức tín dụng dùng giấy lộn biến thành chứng nhận uy tín của mình để buôn tiền. Nhưng vàng là cái chốt chặn để bảo đảm tất cả khi mà hàng hóa và tiền bạc không còn ý nghĩa cho một nền kinh tế đi vào sụp đổ.

Chỉ có một yếu tố mà vàng mất giá trị hữu dụng đó là, chiến tranh ập đến và thiếu lương thực dự trữ cho quốc gia cũng như mỗi gia đình. Lúc ấy, 1 lạng vàng cũng chỉ đủ để mua vài kg gạo. Chuyện này đã từng diễn ra trong cuộc lánh giặc của dân miền Nam hồi 30/4/1975.

Song câu chuyện hôm nay là tại sao thời điểm giữa tháng 01 Tây lịch hằng năm là cái mốc giá vàng, và tiên lượng giá vàng lên, xuống trong năm, khi mà cuộc chiến tranh tiền tệ giữa các cường quốc - đại diện là Hoa Kỳ và Trung Hoa - lại đã diễn ra trong một thập niên qua?

Có nhiều yếu tố ảnh hưởng đến giá vàng toàn cầu. Trong đó được chia làm 4 nhóm yếu tố chính là: văn hóa, kinh tế, chiến tranh, và khai thác mỏ. Trong 4 nhóm đó, còn có những yếu tố được đưa ra. Ví dụ, trong nhóm chiến tranh có việc làm ảnh hưởng giá dầu thì giá vàng sẽ tăng, nhưng trong khai mỏ thì khi khai thác vàng và dầu tăng giảm cũng ảnh hưởng tới giá vàng. Song, yếu tố bản vị dầu, mà tôi đã viết trong bài Bản chất của kinh tế chính trị toàn cầu trong nửa thế kỷ qua và tương lai, tôi có chốt, ngày nay bản vị dầu là đòn quyết định giá vàng.

Nếu ai có khả năng về toán xác suất thống kê định lượng - Linear Regression: Hồi quy tuyến tính - và có thể lập ra các biến độc lập và biến phụ thuộc làm ảnh hưởng đến giá vàng một cách chính xác, thì việc tiên lượng giá vàng đến mốc nào tăng giảm tùy theo tình hình trong 1 năm tới là rất khả dụng.

Yếu tố văn hóa không hề kém cạnh trong việc làm giá vàng nổi sóng theo chu kỳ hằng năm. Dân số châu Á chiếm đến 60% dân số toàn cầu, mặc dù diện tích chỉ chiếm 29.9% diện tích mặt đất. Với cái văn hóa cưới hỏi bằng vàng, nên cứ đến mùa này - đầu năm dương lịch, hay cuối năm âm lịch - là nhu cầu tiêu dùng trong số 4 tỷ dân châu Á cho việc cưới hỏi sẽ tăng cao, và giá vàng sẽ tăng. Nên đến giữa tháng 01 Tây lịch là gần tết âm lịch thì đỉnh giá vàng thế giới sẽ lập trong tháng đầu năm.

Sau khi lập đỉnh, nếu tất cả các yếu tố ảnh hưởng thuận cho giá vàng tăng thì, giá vàng sẽ tiếp tục tăng sau đó, dù nhu cầu vàng tiêu dùng không còn nữa. Ngược lại, nếu các yếu tố khác làm cho giá vàng giảm thì giá vàng sẽ giảm dần từ giữa tháng 01 Tây lịch trở về cuối năm.


Năm nay là mùa xuân thứ 3 mà giá vàng lập đỉnh vào giữa tháng 01 Tây lịch và sau đó phải xuống, vì nhu cầu vàng cho tiêu dùng cũng như các yếu tố thuận lợi đẩy giá vàng rớt xuống đã bắt đầu, sau khi giá vàng lập đỉnh 1252.40USD/oz hôm 13/01/2014 giờ Hoa Kỳ, tức đêm 14/01/2014 ngày Việt Nam vừa qua, như tôi đã nhận định trong một bàn luận trong bài viết: Đã đến lúc tháo chạy khỏi nơi trú ẩn vàng?.

Tình hình kinh tế xã hội Việt ngày càng bi đát sau những lời từ gan ruột của ông bộ trưởng kế hoạch và đầu tư cũng là một cái mà người Việt trong nước phải cần suy nghĩ để bảo tồn được từng đồng tiền làm ra từ mồ hôi nước mắt của mình. Vì năm 2014, việc giải quyết nợ xấu từ tham nhũng của đầu tư công sẽ bằng cách tăng thuế phí đánh vào dân và doanh nghiệp là điều mà chính phủ ắt phải làm, khi tài nguyên đã cạn, mà sức mua của dân thì cũng đã cạn kiệt trong năm 2013.

Asia Clinic, 13h42' ngày thứ Tư, 15/01/2013

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

TẢN MẠN 40 NĂM ĂN, UỐNG VÀ SỐNG

Bài đọc liên quan:

Hơn nửa thế kỷ sống ở nước Việt cũng có lắm điều để nói về ăn, uống và sống theo cái nghĩa văn hóa xứ mình.

Nhớ những ngày còn niên thiếu, trước 30/4/1975, ở thành phố biển Quy Nhơn trong bom rơi, đạn lạc. Lúc mà con người ta sống nay, mà không biết ngay mai thức dậy có còn thấy cuộc sống sôi động quanh ta không? Có những buổi tối cuối tuần cùng gia đình vào Snack Bar để ăn tối với những gia đình quân nhân thời chiến.

Những buổi tối ấy, rất sôi động với nhạc của vũ trường kiểu sân khấu nhỏ, những ồn ào với không khí bàn luận thời sự, chính trị nước nhà của thế hệ cha ông. Nhưng cũng có những lúc mà có vài chú lính với huy hiệu chiếc hòm và 3 cây đèn cầy trên ngực, vai áo bước vào Snack Bar, thì hầu như mọi âm thanh ngưng bặt. Rồi mọi người yên lặng, nhìn nhau, lủi thủi rút lui như những con cừu. Vì sợ họ đổ quặu, nhặn xị rút súng bắn thì tiêu.

Ngày ấy, lính này được đặt cái tên rất oai và rất ghê rợn - Hồn ma biên giới. Họ là những người lính nhảy toán ra Bắc Việt, đa số ra đi không có ngày về. Nên trước khi đi, họ được nhận tiền tử sĩ để tiêu xài, rồi đi, và họ chả còn sợ ai, và họ quậy, kể cả quân cảnh cũng không muốn đụng đến họ nữa là, nói chi đến cảnh sát hay quân chủng khác.

Thế rồi, sau 30/4/1975 một lối sống khác xuất hiện ở thời bao cấp. Hầu hết dân Việt ở tỉnh lẻ, quán xá là trò xa xỉ. Sài Gòn lại khác, quán cóc vỉa hè là một văn hóa sống mới cho phù hợp với thời kinh tế eo hẹp. Nhưng cà phê thì mùi và vị của bắp rang nhiều hơn cà phê, vì làm gì có được cà phê thật đến được mọi nơi, khi mà mang trong người chỉ 1kg cà phê đi từ tỉnh này sang tỉnh nọ là buôn lậu?

Ăn cũng thế, không được ăn cơm trắng. Ăn cơm trắng là lũ tiểu tư sản, Việt gian, phản động. Người Việt chân chính là giai cấp bần cố nông, phải ăn cơm độn bắp, độn khoai. Thời đó, nhà mình luôn có 2 nồi cơm, một nồi cơm trắng, một có độn mì hoặc lan, hoặc bắp. Ăn cơm luôn phải khóa cổng, khi có khách đến trong lúc đang ăn, thì con ra mở cổng, mẹ đổi nồi cơm độn khoai ra để chứng tỏ mình trung thành với cách mạng vì là giai cấp bần nông.

Học sinh đến trường cũng thế, nam sinh không được bỏ áo trong quần, nữ sinh không được mặc áo dài hoặc váy, không được mang giày hay sandal, thậm chí không dám mặc quần áo mà không có miếng vá, để chứng tỏ mình là bần nông. Nhưng rồi vải cũng không có may, cả xã hội mặc đồ rách là chuyện thường tình. Cô giáo cũng không được mặc áo dài khi lên lớp, mà phải là áo cổ cánh sen hay tai bèo, quần satanh hoặc Lãnh Mỹ A đen đứng lớp mới là đúng lập trường quan điểm. Thầy giáo cũng thế, cấm cãi.

Lúc này, một câu nói nổi tiếng mà ai cũng thường nghe là, ăn để mà sống chứ không phải sống để mà ăn!

Thế rồi, khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, xã hội được nới dây trói, con người ta bắt đầu được sống đúng theo nghĩa bản năng vật chất. Văn hóa ăn, uống và sống bắt đầu trở lại thời miền Nam trước 30/4/1975. Ban đầu còn giữ thuần phong mỹ tục. Nhưng rồi, thuần phong mỹ tục cũng dần rơi rụng.

Con người ta bắt đầu sống vội, sống hối hả. Nó giống như cái lò so sau khi nén và buông ra, phản ứng dội về văn hóa sống bắt đầu tràn đến những văn hóa ăn nhanh, đi vội, sống bạt mạng. Hối hả học hành bằng cấp giả. Vội vã đi đường không tuân thủ luật để tai nạn giao thông. Nhanh nhạy làm ăn, tập trung vào đầu tư ngắn hạn và thứ cấp kiếm lãi, mà không nghĩ đến đầu tư dài hạn, vững bền. Nhanh chóng bán được bất cứ cái gì có thể bán từ tài nguyên rừng, đến biển và kể cả đất đai tổ tiên để lại, và cũng không chừa lại môi sinh để sống, cũng bán tuốt cả lương tâm và nhân cách.

Ăn, uống cũng thế. Văn hóa ẩm thực ăn vội, uống bừa của một xã hội công nghiệp du nhập - với Pizza, Strabucks, Kentucky Fired Chicken, fastfood, etc... Con người ta không còn cái văn hóa ẩm thực để thưởng thức, và ăn là thuốc. Tuy hòa bình, êm tiếng súng, nhưng văn hóa sống nước Việt hôm nay ăn, uống và sống không nghĩ đến ngày mai. Nó không khác thời chiến tranh sợ tên rơi, đạn lạc.

“Phủ định cái phủ định là gì? Là một quy luật vô cùng phổ biến và chính vì vậy mà có tầm quan trọng và có tác dụng vô cùng to lớn về sự phát triển của tự nhiên, của lịch sử và của tư duy” - Friedrich Engels.

Nghĩ cho cùng, cái quy luật phủ định của phủ định trong triết học nó được hiện thực hóa ở nước Việt trong 38 năm qua rất khách quan và hiện thực - khuynh hướng của sự phát triển, theo đó sự phát triển của sự vật, hiện tượng có xu hướng, khuynh hướng lặp lại giai đoạn đầu nhưng ở trình độ cao hơn, phát triển theo hình xoắn trôn ốc. Nhưng 38 năm qua, sự phát triển ấy là một vòng xoắn trôn ốc đi lên của sự đồi bại về văn hóa ăn, uống và sống.

Văn hóa là cái gì, nếu không là những thói ăn, nết ở, nếp nghĩ, hành động diễn ra lập đi, lập lại thường nhật quanh ta. Nhưng văn hóa cũng có tốt, có xấu. Đó là hai mặt nhị nguyên của văn hóa. Nếu không được xã hội chắt lọc, giữ gìn, ắt có ngày chúng ta sẽ bị hòa tan, chứ không còn giao lưu và hòa nhập để phát triển.

Asia Clinic, 14h22' ngày thứ Sáu, 05/9/2013

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

MẤT NƯỚC HAY DIỆT VONG?

Bài đọc liên quan:

Hôm nay xem clip của BBC Vietnamese phỏng vấn ông cụ Nhạc Sư Vĩnh Bảo, 96 tuổi, một người sống trầm lặng suốt gần 4 thập kỷ qua. Nhưng hôm nay có những lời tâm huyết, đúng với thực tế nước Việt một thế kỷ qua.


Lẽ ra không cần phải làm thêm cái entry này, nếu tôi có cùng quan điểm của ông. Nhưng vì quan điểm của tôi còn nằm ở chỗ lớn hơn là dễ mất nước khi văn hóa một dân tộc bị đánh mất.

Văn hóa của một dân tộc là một lĩnh vực rất rộng, hầu như chưa có ai trên thế giới này định nghĩa hoàn hảo cho nó. Vì nó là sự hun đúc cả lịch sử, tiếng nói, chữ viết, lối sống, đạo đức, thuần phong mỹ tục, v.v... ngàn đời của một dân tộc mà thành. Rất khó mất, nhưng không phải không thể mất. Nhưng mất văn hóa là mất sạch một dân tộc. Lúc đó, tổ quốc và dân tộc là tổ quốc và dân tộc của kẻ khác.

Để hiểu văn hóa đơn giản nhất ta có thể lấy ví dụ, một bác nông dân có thể lại có văn hóa hơn một giáo sư tiến sĩ. Mặc dù, giáo sư tiến sĩ thì có trình độ học lực hơn bác nông dân.

Lược lại lịch sử nhân loại, thì nước mất thì còn có thể lấy lại được, nhưng văn hóa mất thì dân tộc ấy sẽ đi đến chỗ diệt vong. Nó còn ghê gớm hơn cả chuyện mất nước.

Diệt vong có 2 loại. Thứ nhất là, diệt vong do thiên nhiên gây ra, ví dụ như nạn Đại Hồng Thủy đã diệt vong nền văn minh Maya. Thứ hai là, diệt vong do một dân tộc này xâm lược và đồng hóa dân tộc khác.

Lịch sử Việt Nam, đế chế Champa hùng cường ở thế kỷ thứ II đến thế kỷ thứ XIX - năm 192 đến năm 1832 - thì bị Đại Việt xâm chiếm, mất nước và nền văn hóa với Tháp Chăm, những điệu múa, lối ăn cách sống, phong tục tập quán, và chữ viết đến hôm nay xem ra gần như mất sạch, chỉ còn một dúm người sống và sinh hoạt ở vùng Nam Trung Bộ - Phan Rang. Và Champa xem như đã bị diệt vong.

Lịch sử Trung Hoa cũng thế. Mãn, Mông, Hồi, Tạng và Hán tộc chỉ mới vài trăm năm trước đây còn tồn tại độc lập, sinh sống với nhau dù có nhiều cuộc chiến tranh dành lãnh thổ. Nhưng chỉ mới từ 1949 đến nay, khi Mao Trạch Đông lấy cơ đồ, một loạt cuộc xâm lược, bành trướng lãnh thổ lớn hơn 3 lần so với thời Tần Thủy Hoàng. Người Hán nay hầu như đã đồng hóa gần hết 4 dân tộc còn lại cả chữ viết và phong tục tập quán. Chuyện Hán hóa 4 dân tộc còn lại sẽ bị diệt vong chỉ còn là thời gian.

Nhưng cũng có những dân tộc đã bị mất nước, đã bị ngoại bang thực hiện cuộc diệt chủng tàn khốc nhất thế kỷ XX - Do Thái bị Đức Quốc Xã với Hitler tàn sát. Nhưng họ vẫn lập lại tổ quốc và phục hồi lại văn hóa nước nhà. Vì người Do Thái tứ tán khắp thế giới, họ biết giữ cái văn hóa của họ, và biết hiệp quần gây sức mạnh để trở lại quê nhà lấy lại đất đai, và xây dựng lại nền văn hóa của Do Thái Giáo, nằm trong một khu vực Hồi Giáo đầy cực đoan.

Cho nên, mất nước thì nhà tan, nhưng mất văn hóa thì dân tộc ấy bị diệt vong, chứ không chỉ đơn thuần là dễ mất nước. 

Sau khi cái vòng kim cô của Mao tròng vào đầu của đảng cộng sản ở Việt Nam từ ngày nó được cụ Hồ thành lập cho đến nay. Cái vòng kim cô ấy gồm 3 tư tưởng hủy diệt nhân loại của Mao gồm có:

1. Họng súng đẻ nên chính quyền để cướp chính quyền và giữ vững ngai vàng.
2. Hai cái phàm là để xây dựng hệ thống ràng buộc quyền lợi trong đảng ăn chia.
3. Báo chữ to dùng để làm cái loa làng định hướng cả phần hồn của các dân tộc theo kiểu Joseph Goebbels.

Xem ra, dấu mốc lịch sử có đảng cộng sản ra đời ở Việt Nam là thời điểm bắt đầu cho một giai đoạn - mà dân tộc Lạc Việt hơn 2000 năm chật vật tồn tại và phát triển về phương Nam để tránh nạn diệt vong - cho sự đấu tranh sinh tồn của người Việt chống chọi lại nạn diệt vong Hán hóa.

Vấn đề còn lại là, đảng cộng sản ở Việt Nam chỉ mới xuất hiện 83 năm qua, nhưng văn hóa nền của người Việt đã dần mai một. Đến hôm nay tình hình văn hóa nước nhà đã bị những cái loa làng, với mục tiêu dân vận của đảng cầm quyền đã phá nát nền văn hóa dân tộc đến mức đáng để báo động. Hậu quả là bây giờ văn hóa nước nhà không khác thời mà nhà văn Vũ Trọng Phụng viết tác phẩm Số Đỏ. Đó cũng là thời điểm dân Việt bắt đầu làm cách mạng đánh đuổi thực dân Pháp sau 100 năm cai trị. 

Thế thì liệu cái đảng cầm quyền này nó muốn dân tộc này bị diệt vong như người Kinh đã từng diệt chủng Champa, hay là nó phải bị tiêu diệt ngay trên mãnh đất kiên cường này? Vấn đề này quả là khó lường, vì sự việc nó đã đi đến chỗ hoặc dân tộc sẽ bị diệt vong, hoặc đảng cộng sản ở Việt Nam phải bị tiêu diệt. Đã đến lúc dân tộc không thể ngồi yên cho văn hóa Hán hóa từ Trung Hoa được đảng cộng sản mang về tiêu diệt dân tộc Việt.

Asia Clinic, 9h56' ngày thứ Ba, 20/8/2013

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

NHỮNG PHÁT KIẾN "VĨ ĐẠI" NHẤT CỦA Y KHOA ĐỊNH HƯỚNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA

Bài đọc liên quan:

Mấy hôm nay, cộng đồng mạng chia sẻ nhau những lời thề tốt nghiệp bác sỹ y khoa. Ban đầu tôi còn nghi ngờ là tin bịa đặt, nhưng nhờ có các bạn trên cộng đồng mạng truy lùng, thì hầu hết tất cả các trường Y trên đất nước Việt đều có một lời thề mang màu sắc chính trị hơn là tôn chỉ của ngành Y - không biên giới, không chiến tuyến, chỉ vì người bệnh và một lòng vì sự phát triển y học toàn cầu.

Tôi đã cố tìm một công văn của nhà nước về sự ban bố lời thề chính trị hóa của lễ tốt nghiệp bác sỹ y khoa Việt Nam thời nay, nhưng không thấy. Nên không biết những lời thề vị phạm tôn chỉ của y khoa toàn cầu này từ một cái đầu "thông tuệ" nào đưa ra?

Như vậy, trong 83 năm "công ơn" của đảng cộng sản đóng góp cho ngành Y khoa Việt Nam nói riêng và y học thế giới nói chung 2 phát kiến "vĩ đại" nhất toàn cầu. 

Phát kiến "vĩ đại" đầu tiên là 12 điều y đức rối rắm, thiếu tư duy và điều nọ xọ lấy điều kia, mà chúng tôi thường hài hước với nhau rằng, có lẽ khi chưa có 12 điều y đức của ông cố bộ trưởng y tế Đỗ Nguyên Phương thì ngành Y Việt Nam toàn thầy thuốc vô đạo đức, kể cả Hải Thượng Lãng Ông Lê Hữ Trác. Tôi xin ghi ra đây 12 điều y đức để mọi người thấy hết tư duy thâm hậu của ông:

12 điều y đức
(Tiêu chuẩn đạo đức của người làm công tác y tế)
(Ban hành kèm theo quyết định số: 20881BYT-QĐ ngày 06 tháng 11nǎm 1996 của Bộ trưởng Bộ Y tế)
1. Chǎm sóc sức khoẻ cho mọi người là nghề cao quý. Khi đã tự nguyện đứng trong hàng ngũ y tế phải nghiêm túc thực hiện lời dạy của Bác Hồ. Phải có lương tâm và trách nhiệm cao, hết lòng yêu nghề, luôn rèn luyện nâng cao phẩm chất đạo đức của thầy thuốc. Không ngừng học tập và tích cực nghiên cứu khoa học để nâng cao trình độ chuyên môn. Sẵn sàng vượt qua mọi khó khǎn gian khổ vì sự nghiệp chǎm sóc và bảo vệ sức khỏe nhân dân.

2. Tôn trọng pháp luật và thực hiện nghiêm túc các quy chế chuyên môn. Không được sử dụng người bệnh làm thực nghiệm cho những phương pháp chẩn đoán, điều trị, nghiên cứu khoa học khi chưa được phép của Bộ Y tế và sự chấp nhận của người bệnh.

3. Tôn trọng quyền được khám bệnh, chữa bệnh của nhân dân. Tôn trọng những bí mật riêng tư của người bệnh; khi thǎm khám, chǎm sóc cần bảo đảm kín đáo và lịch sự. Quan tâm đến những người bệnh trong diện chính sách ưu đãi xã hội. Không được phân biệt đối xử với người bệnh. Không được có thái độ ban ơn, lạm dụng nghề nghiệp và gây phiền hà cho người bệnh. Phải trung thực khi thanh toán các chi phí khám bệnh, chữa bệnh.

4. Khi tiếp xúc với người bệnh và gia đình họ, luôn có thái độ niềm nở, tận tình; trang phục phải chỉnh tề, sạch sẽ để tạo niềm tin cho người bệnh. Phải giải thích tình hình bệnh tật cho người bệnh và gia đình họ hiểu để cùng hợp tác điều trị; phổ biến cho họ về chế độ, chính sách, quyền lợi và nghĩa vụ của người bệnh; động viên an ủi, khuyến khích người bệnh điều trị, tập luyện để chóng hồi phục. Trong trường hợp bệnh nặng hoặc tiên lượng xấu cũng phải hết lòng cứu chữa và chǎm sóc đến cùng, đồng thời thông báo cho gia đình người bệnh biết.

5. Khi cấp cứu phải khẩn trương chẩn đoán, xử trí kịp thời không được đùn đẩy người bệnh.

6. Kê đơn phải phù hợp với chẩn đoán và bảo đảm sử dụng thuốc hợp lý an toàn; không vì lợi ích cá nhân mà giao cho người bệnh thuốc kém phẩm chất, thuốc không đúng với yêu cầu và mức độ bệnh.

7. Không được rời bỏ vị trí trong khi làm nhiệm vụ, theo dõi và xử trí kịp thời các diễn biến của người bệnh.

8. Khi người bệnh ra viện phải dặn dò chu đáo, hướng dẫn họ tiếp tục điều trị, tự chǎm sóc và giữ gìn sức khỏe.

9. Khi người bệnh tử vong, phải thông cảm sâu sắc, chia buồn và hướng dẫn, giúp đỡ gia đình họ làm các thủ tục cần thiết.

10. Thật thà, đoàn kết tôn trọng đồng nghiệp, kính trọng các bậc thầy, sẵn sàng truyền thụ kiến thức, học hỏi kinh nghiệm, giúp đỡ lẫn nhau.

11. Khi bản thân có thiếu sót, phải tự giác nhận trách nhiệm về mình không đổ lỗi cho đồng nghiệp, cho tuyến trước.

12. Hăng hái tham gia công tác tuyên truyền giáo dục sức khỏe, phòng chống dịch bệnh, cứu chữa người bị nạn, ốm đau tại cộng đồng; gương mẫu thực hiện nếp sống vệ sinh, giữ gìn môi trường trong sạch.

Như tôi đã từng viết, trong y học có 3 bậc:
1. Y học triết học.
2. Y học nguyên nhân.
3. Y học triệu chứng.

Lời thề Hyppocrates thuộc lĩnh vực triết y. Nó là tôn chỉ cho mọi thần dân làm Tây y trên toàn cầu. Không được xúc phạm bất kỳ ý tưởng nào của nó. Xúc phạm nó là không còn được phép đứng trong ngành Tây y nữa.

Bản gốc lời thề Hyppocrates bằng tiếng Hy Lạp

Phát kiến "vĩ đại" thứ hai là, cải biên bảy lời thề của ông tổ ngành Tây Y - Hippocrates - sau đây:

„Ὄμνυμι Ἀπόλλωνα ἰητρὸν, καὶ Ἀσκληπιὸν, καὶ Ὑγείαν, καὶ Πανάκειαν, καὶ θεοὺς πάντας τε καὶ πάσας, ἵστορας ποιεύμενος, ἐπιτελέα ποιήσειν κατὰ δύναμιν καὶ κρίσιν ἐμὴν ὅρκον τόνδε καὶ ξυγγραφὴν τήνδε.
Tôi xin thề trước Apollon thần chữa bệnh, trước Æsculapius thần y học, trước thần Hygieia và Panacea, và trước sự chứng giám của tất cả các nam nữ thiên thần, là tôi sẽ đem hết sức lực và khả năng để làm trọn lời thề và lời cam kết sau đây:

1. Ἡγήσασθαι μὲν τὸν διδάξαντά με τὴν τέχνην ταύτην ἴσα γενέτῃσιν ἐμοῖσι, καὶ βίου κοινώσασθαι, καὶ χρεῶν χρηίζοντι μετάδοσιν ποιήσασθαι, καὶ γένος τὸ ἐξ ωὐτέου ἀδελφοῖς ἴσον ἐπικρινέειν ἄῤῥεσι, καὶ διδάξειν τὴν τέχνην ταύτην, ἢν χρηίζωσι μανθάνειν, ἄνευ μισθοῦ καὶ ξυγγραφῆς, παραγγελίης τε καὶ ἀκροήσιος καὶ τῆς λοιπῆς ἁπάσης μαθήσιος μετάδοσιν ποιήσασθαι υἱοῖσί τε ἐμοῖσι, καὶ τοῖσι τοῦ ἐμὲ διδάξαντος, καὶ μαθηταῖσι συγγεγραμμένοισί τε καὶ ὡρκισμένοις νόμῳ ἰητρικῷ, ἄλλῳ δὲ οὐδενί.
Tôi sẽ coi các thầy học của tôi ngang hàng với các bậc thân sinh ra tôi. Tôi sẽ chia sẻ với các vị đó của cải của tôi, và khi cần tôi sẽ đáp ứng những nhu cầu của các vị đó. Tôi sẽ coi con của thầy như anh em ruột thịt của tôi, và nếu họ muốn học nghề y thì tôi sẽ dạy cho họ không lấy tiền công mà cũng không giấu nghề. Tôi sẽ truyền đạt cho họ những nguyên lý, những bài học truyền miệng và tất cả vốn hiểu biết của tôi cho các con tôi, các con của các thầy dạy tôi và cho tất cả các môn đệ cùng gắn bó bởi một lời cam kết và một lời thề đúng với Y luật mà không truyền cho một ai khác.

2. Διαιτήμασί τε χρήσομαι ἐπ' ὠφελείῃ καμνόντων κατὰ δύναμιν καὶ κρίσιν ἐμὴν, ἐπὶ δηλήσει δὲ καὶ ἀδικίῃ εἴρξειν.
Tôi sẽ chỉ dẫn mọi chế độ có lợi cho người bệnh tùy theo khả năng và sự phán đoán của tôi, tôi sẽ tránh mọi điều xấu và bất công.

3. Οὐ δώσω δὲ οὐδὲ φάρμακον οὐδενὶ αἰτηθεὶς θανάσιμον, οὐδὲ ὑφηγήσομαι ξυμβουλίην τοιήνδε. Ὁμοίως δὲ οὐδὲ γυναικὶ πεσσὸν φθόριον δώσω. Ἁγνῶς δὲ καὶ ὁσίως διατηρήσω βίον τὸν ἐμὸν καὶ τέχνην τὴν ἐμήν.
Tôi sẽ không trao thuốc độc cho bất kỳ ai, kể cả khi họ yêu cầu và cũng không tự mình gợi ý cho họ; cũng như vậy, tôi cũng sẽ không trao cho bất cứ người phụ nữ nào những thuốc gây sẩy thai. Tôi suốt đời hành nghề trong sự vô tư và thân thiết.

4. Οὐ τεμέω δὲ οὐδὲ μὴν λιθιῶντας, ἐκχωρήσω δὲ ἐργάτῃσιν ἀνδράσι πρήξιος τῆσδε.
Tôi sẽ không thực hiện những phẫu thuật mở bàng quang mà dành công việc đó cho những người chuyên.

5. Ἐς οἰκίας δὲ ὁκόσας ἂν ἐσίω, ἐσελεύσομαι ἐπ' ὠφελείῃ καμνόντων, ἐκτὸς ἐὼν πάσης ἀδικίης ἑκουσίης καὶ φθορίης, τῆς τε ἄλλης καὶ ἀφροδισίων ἔργων ἐπί τε γυναικείων σωμάτων καὶ ἀνδρῴων, ἐλευθέρων τε καὶ δούλων.
Dù vào bất cứ nhà nào, tôi cũng chỉ vì lợi ích của người bệnh, tránh mọi hành vi xấu xa, cố ý và đồi bại nhất là tránh cám dỗ phụ nữ và thiếu niên tự do hay nô lệ.

6. Ἃ δ' ἂν ἐν θεραπείῃ ἢ ἴδω, ἢ ἀκούσω, ἢ καὶ ἄνευ θεραπηίης κατὰ βίον ἀνθρώπων, ἃ μὴ χρή ποτε ἐκλαλέεσθαι ἔξω, σιγήσομαι, ἄῤῥητα ἡγεύμενος εἶναι τὰ τοιαῦτα.
Dù tôi có nhìn hoặc nghe thấy gì trong xã hội, trong và cả ngoài lúc hành nghề của tôi, tôi sẽ xin im lặng trước những điều không bao giờ cần để lộ ra và coi sự kín đáo trong trường hợp đó như một nghĩa vụ.

7. Ὅρκον μὲν οὖν μοι τόνδε ἐπιτελέα ποιέοντι, καὶ μὴ ξυγχέοντι, εἴη ἐπαύρασθαι καὶ βίου καὶ τέχνης δοξαζομένῳ παρὰ πᾶσιν ἀνθρώποις ἐς τὸν αἰεὶ χρόνον. Παραβαίνοντι δὲ καὶ ἐπιορκοῦντι, τἀναντία τουτέων.“
Nếu tôi làm trọn lời thề này và không có gì vi phạm tôi sẽ được hưởng một cuộc sống sung sướng và sẽ được hành nghề trong sự quý trọng mãi mãi của mọi người. Nếu tôi vi phạm lời thề này hay tôi tự phản bội, thì tôi sẽ phải chịu một số phận khổ sở ngược lại.

7 lời thề gốc này được cải biên thành 9 hoặc 12 lời thề tùy theo mỗi quốc gia hay tổ chức, nhưng những cải biên đó không và chưa bao giờ đi ra khỏi tôn chỉ của nó.

Thế nhưng với chiến dịch đỏ hóa mọi ngõ ngách, công tác dân vận của đảng cộng sản cầm quyền đã không chỉ có nền chính trị mang màu sắc Trung Hoa, và nền kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa, đã làm nên một phát minh vĩ đại nhất mọi thời đại của ngành Y cho nhân loại toàn cầu, một lời thề mới gồm 5 điều mới mẻ. Các sinh viên trường Y trên khắp đất nước Việt hôm nay, không thề theo đúng tôn chỉ nghề y, mà thề lời thề chính trị.




Thực lòng tôi không biết phải nói gì, chỉ có nghẹn lời khi viết những dòng này. Những người làm y khoa chân chính khi nhìn thấy lời tuyên thệ của Hippocrates bị chính trị hóa như thế này là một điều sỉ nhục như một công dân bị mất tổ quốc. Vì đối với họ, lời thề ấy nó thiêng liêng như một triết lý sống của không chỉ của mỗi cá nhân làm nghề Tây y, mà còn là tôn chỉ cho cả nhân loại, không biên cương, lãnh thổ, hay ràng buộc sắc tộc, màu da cũng như thù địch.

Tôi xin cắn rơm, cắn cỏ lạy đảng cộng sản làm ơn, làm phước đừng phá nát những gì còn tốt đẹp sót lại ở mọi lĩnh vực ở đất nước và dân tộc này nữa. 

Tư Gia, 21h53' Chúa nhựt, 18/8/2013

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

GỬI GIÁO SƯ NGUYỄN MINH THUYẾT


Thưa ông giáo sư,

Vài tuần nay câu chuyện thủ khoa Đại học Y khoa Hà Nội Nguyễn Hữu Tiến - 29,5 điểm, trong khi những thí sinh khác 27 điểm phải đành gác mộng học y - được báo chí quan tâm quá mức. Tôi không muốn quan tâm vì nhiều lẽ. Nhưng hôm nay đọc báo thấy giáo sư khuyên Nguyễn Hữu Tiến cần nhập ngũ, tạm gác bút nghiên, nên tôi xin có vài lời tâm sự với ông, vì ông đã từng là đại biểu nhân dân lo cho văn hóa, giáo dục thanh thiếu niên, nhi đồng đất nước này.

Thưa ông giáo sư,

Không biết thời của ông ở tuổi thanh niên, trong khi các bạn ông vào chiến trường để lo cuộc nội chiến nồi da xáo thịt đồng bào của mình, thì ông có cầm súng vào chiến trường như bạn của ông không, mà nay thời bình, ông lại muốn một thủ khoa, mà không phải thủ khoa ngữ văn Việt - và tôi chắc rằng, trong mọi thời đại, mọi quốc gia trên quả địa cầu này điểm tuyển thấp nhất của y khoa luôn cao hơn điểm tuyển cao nhất trong ngành ngữ văn của ông đã từng làm - lại phải lên đường nhập ngũ trong thời bình. Theo như tìm hiểu của tôi thì năm từ 1971 đến 1974 ông đang nghiên cứu tiếng Việt, lúc ấy ông ở lứa tuổi hai mươi.

Cái cách phát biểu của ông làm tôi nghĩ rằng, ông hiểu rằng học y khoa cũng nhẹ nhàng như không cần phải học khi học ngữ văn Việt, thưa ông.

Thưa ông giáo sư,

Hằng ngày ông chắc có đọc báo? Ông có thấy hiện nay nước Việt không thiếu thanh niên đang bị tha hóa đạo đức cướp, trộm, hãm hiếp, giết người? Môi trường quân đội là môi trường kỹ luật tốt nhất để cải hóa con người. Vậy sao không tuyển những thanh niên thất nghiệp, hư hỏng để tòng quân, vừa hợp lý, vừa lại tạo cho những thanh niên hư hỏng có cơ hội trở thành người tốt, trong lúc hòa bình, mà đi gọi nhập ngũ một thanh niên tốt, có khả năng như Nguyễn Hữu Tiến? Dù ông có đem luật ra để lý luận, nhưng liệu lâu nay đất nước chúng ta có được thực thi luật đúng chưa?

Thưa ông giáo sư,

Một số ý kiến cho rằng, nhà Nguyễn Hữu Tiến nghèo không đủ khả năng cho Tiến học y khoa, có thể. Nhưng tôi không rõ là với một thí sinh thủ khoa trường y, liệu có học bổng toàn phần cho Tiến ăn học, nếu Tiến giữ được học lực giỏi trong những năm học y không? Nếu có thì lý do nhà nghèo là không thuyết phục, phải không ông?

Nếu không có học bổng toàn phần cho Tiến học y khoa, thì tại sao, Hoa Kỳ họ sẵn sàng cho học bổng toàn phần cho bất kỳ thí sinh xuất sắc ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới để học hết những năm đại học, mà nước ta, chỉ lo cho thanh niên ta lại không làm được? Lẽ ra câu hỏi này chính ông phải lo cho thanh, thiếu niên nhi đồng nước Việt đúng hơn là ông khuyên Nguyễn Hữu Tiến nhập ngũ, phải không ông?

Thưa ông giáo sư,

Nếu ông khuyên Nguyễn Hữu Tiến nhập ngũ, vậy tôi xin hỏi ông như thế này, ông thử đặt vị trí ông là cha của Nguyễn Hữu Tiến để xử lý trường hợp này, thì ông có cho Tiến đi nhập ngũ không? Chắc rằng, ông sẽ trả lời là ông sẵn sàng cho Tiến nhập ngũ, nếu ông là cha của Tiến? Nếu vậy, tôi xin hỏi thêm câu nữa, ông có mấy người con, và với tuổi ông chắc chắn con của ông đã nên bề gia thất, và trong số con ông có, có đứa con nào của ông đã từng nhập ngũ không? - nếu con ông toàn con gái thì xem như câu hỏi này không đáng để quan tâm.

Thưa ông giáo sư,

Chúng ta già rồi, đầu chúng ta đầy sạn, vì đã trải qua lắm sóng gió cuộc đời. Một sự kiện bất hạnh lớn trong đời đến với tôi và ông nó không tác động lớn đến chúng ta, không làm tôi và ông khủng hoảng tinh thần, không làm tôi và ông phải suy sụp. Nhưng với một thanh niên trẻ chưa bước vào đời như Nguyễn Hữu Tiến, vừa mới có một hạnh phúc lớn, không chỉ lớn mà vô cùng lớn - đậu thủ khoa trường Y có điểm chuẩn đầu vào cao nhất nước trong hoàn cảnh nghèo - lại rơi vào bi kịch, không được đi học, mà phải gác bút nghiên vào lính. Trong khi bao nhiêu người cùng lứa nhởn nhơ ngoài đời để phá hoại, thì liệu Tiến sẽ khủng hoảng tâm lý đến độ nào, mà ông phải lên tiếng như xát muối vào vết thương lòng của một thanh niên như thế, thưa ông? Làm công tác văn hóa, giáo dục thanh thiếu niên nhi đồng, lo cho quốc gia đại sự bao nhiêu năm, tôi chắc rằng ông hiểu điều này hơn tôi?

Chắc ông đã từng có cảm giác hạnh phúc của bậc sinh thành khi nghe tin con mình đậu đại học? Nếu con ông đậu thủ khoa đại học y thì niềm hạnh phúc ấy sẽ đến đâu thưa giáo sư? Sao ông nỡ lòng cướp đi niềm hạnh phúc ấy của các phụ huynh của Tiến, những người cùng khổ của xã hội đang hy vọng con mình sẽ đổi đời cha ông của nó. Ông đem Tiến ra làm vật tế thần như thế, ông có nên xem lại mình đã đúng chưa?

Tiện đây, tôi cũng xin thưa ông và một số trang báo rằng, đừng đẩy trẻ vào bi kịch bằng sự thiếu hiểu biết của mình bằng những bài báo, và những trả lời phỏng vấn rẻ tiền như bài báo trên. Thiết nghĩ, không có những bài báo và những trả lời phỏng vấn như trên xã hội Việt Nam sẽ tốt đẹp hơn.

Thưa ông giáo sư và một số trang báo chí,

Tôi viết ngắn, mong ông và báo chí hiểu nhiều - mà tôi chắc rằng ông giáo sư phải có tầm hiểu biết nhiều hơn tôi, vì ông là giáo sư - đừng đẩy xã hội mất cả văn hóa và giáo dục thực sự bằng những phát biểu kiểu dân vận, chạy theo phong trào và vô trách nhiệm với nền văn hóa và giáo dục nước nhà như thế.

P/S: Viết xong bài này thì phát hiện ra bài báo Ông nghị Dương Trung Quốc phản đối miễn nghĩa vụ quân sự cho thủ khoa 29,5 điểm ĐHY. Nên tôi xin gửi luôn bài này cho ông nghị Quốc. Dù bài viết chỉ dành cho ông cựu nghị Thuyết. Mong 2 ông cùng đọc và suy nghĩ những điều tôi viết, xin cảm ơn.

Tư Gia, 21h39' ngày thứ Sáu, 09/8/2013

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

CHUYỆN KHU PHỐ

Khu phố tôi là khu phố văn minh hiện đại mọi nhẽ. Nhiều ông chức to, nhiều bà chức bự. Nó được đại diện cho toàn dân để làm mẫu mọi cái trên đời, và được xem như là mọi kết luận cuối cùng áp dụng cho mọi thành thị, nông thôn phường, làng, xã khóm cho cả nước. Nên khu phố tôi họp là có nhiều chuyện hay. Hôm nay tôi kể bà con chuyện mới mà cũ muôn đời ở khu phố tôi. Hễ đi họp là có tiền bao thư mang về bỏ ống. Đại diện toàn dân mà lỵ.

Tối qua khu phố tôi họp đột xuất. Lần nào cũng vậy, hễ có họp đột xuất là do ý kiến của cụ bô lão 83 tuổi đề xướng, khi có chuyện rất lung. 

Mở đầu cuộc họp, cụ đọc lý do cuộc họp là lấy phấu "niềm tin". Cả khu phố ngơ ngác, lao nhao, niềm tin gì, niềm tin chi, khu phố mình có gì mà không tin tưởng nhau mà phải lấy phiếu niềm tin? Nhưng có anh dân phòng lên tiếng, ông kệ, họp thì ông cứ họp, miễn có phong bao lì xì là ông họp.

Cụ bảo, ông A thủ két khu phố nghi ngờ thụt két. Bà B nắm tủ thuốc cấp cứu bị nghi ngờ cấu kết với con buôn. Ông C nắm vấn đề giáo dục thanh thiếu niên khu phố bị nghi ngờ kinh doanh văn hóa phẩm đồi trụy làm hỏng văn hóa cho thế hệ sau. Ông D nắm vấn đề an ninh khu phố bị nghi ngờ thông đồng với trộm cướp. Bà E lo vấn đề... v.v... và cuối cùng là chính ông lo vấn đề suy nghĩ của dân, cực chẳng đã buộc phải đưa ra cái tối kiến này để tạo "niềm tin chiến lược" cho khu phố, để yên dân.

Mọi người thấy rất có lý, nhưng vẫn lao xao còn một vài người lên tiếng yếu ớt, bày vẽ, làm trò lừa đảo, hài thiệt, ... nhưng vẫn riu ríu tuân theo, vì cụ là người thông mọi nhẽ. Cụ đưa ra 3 loại phiếu để bỏ cho các người có trách nhiệm với 3 mức độ: tin nhiều, tin vừa vừa và tin ít.

Mọi người lại lao nhao: ơ sao lại chỉ có tin mà không có không tin tưởng vậy cụ? Cụ cười bảo rằng, đã bảo yên dân mà lỵ. Tất cả những người được trao nhiệm vụ đều là đáng tin cậy, vì toàn bộ dân khu phố gửi niềm tin. Giờ chỉ làm cho đúng thủ tục để mục tiêu làm yên lòng dân sau những nghị ngờ, bà con đã thông chưa? Nếu chưa thông thì mai gửi ý kiến cho anh an ninh khu phố. Bây giờ ta bắt đầu. Lại anh trật tự lên tiếng, cứ cho qua, miễn sao có phong bì ông đem về cho vợ, bà con láo nháo làm gì? Nghe đến tiền ai cũng hết ồn ào, và muốn làm cho xong việc rồi về ngủ nghỉ.

Mất hai giờ đồng hồ dùng để ăn tối, hoặc tắm táp sau một ngày làm việc cực nhọc, hoặc để nằm nhà tịnh dưỡng lấy lại sức khỏe cho ngày làm việc hôm sau, nhưng phải làm chuyện "niềm tin chiến lược" cho xong bổn phận sự và trách nhiệm vụ, vì ra về không lo chuyện cơm áo gạo tiền của ngày mai. đã có bì thư bỏ túi.

Kết quả cuối cùng kết quả là, những người có trách nhiệm với khu phố đều có tỷ lệ được dân khu phố tin yêu 100%, dù tin ít, tin vừa vừa hay tin nhiều thì cũng là tin. Nhưng họp khu phố tôi lúc nào cũng có phong bao có tiền thì dân khu phố mới chịu đi họp.

Cuối buổi họp, tôi cũng có phong bao tiền, tôi hỏi ông A thủ két, khu phố mình mà lại hay, hễ cứ họp là có phong bao, vậy tiền từ đâu ra vậy ông anh? Ông A bảo, tiền từ túi của anh cả đấy. Này nhé, tiền an ninh trật tự, tiền bão lụt thiên tai, tiền an ninh quốc phòng, tiền cho người nghèo, tiền thuế trên xăng, tiền dôi ra trên điện, tiền giao thông, tiền bảo hiểm, tiền thuế doanh nghiệp, tiền ... Ông xổ ra một tràng, tôi ngắt lời, tôi hiểu, tôi hiểu, tôi xin phép ông tôi về đưa cho bà nhà cái phong bì để phòng thân khi cần.

Cảm ơn ông cụ đã nghĩ ra xáng kiến để tôi có tiền. Xem ra làm khu phố điển hình tiên tiến sướng thật. Và ông cụ là người lắm mưu mô phản động thật.

Asia Clinic, 13h42' ngày thứ Ba, 11/6/2013

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

30 THÁNG TƯ NGHĨ VỀ MỘT TÁC PHẨM BẤT TỬ

Bài chép lại từ google cache
Chuyện họ Trương bị bắt chả biết là thật hay giả, nhưng trước tiên là cái tàng kinh các của tớ bị mất mát thì có thật. :'(

Bất tử có nghĩa là không chết, sống mãi với thời gian. Lịch sử qua đi có bao nhiêu điều để lại, những sự kiện, những con người và những dấu tích lịch sử, văn hóa không mất với thời gian. Đó là những sự kiện, dấu tích lịch sử, những tác phẩm văn hóa bất tử.

Hơn trăm năm qua, đất nước và dân tộc Việt có những con người bất tử. Có những sự kiện bất tử và có những tác phẩm bất tử với thời gian.

Tất cả những cái bất tử ấy, cái nào nói lên đúng tâm trạng và hằng mong của dân tộc Việt là cái trường tồn và vĩnh hằng với thời gian.

Trong ba mươi tám năm qua, và xuyên suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt, có lẽ bản nhạc Triệu con tim, Một tiếng nói - Milion Hearts, One Voice - của nhạc sỹ Trúc Hồ là tác phẩm vượt lên tất cả mọi thời đại, cho dù hơn nửa thế kỷ qua, từ nhạc vàng đến nhạc đỏ của Việt Nam không thiếu những tác phẩm để đời của các bậc thầy hành khúc như Lưu Hữu Phước, bậc thầy tình ca như Hoàng Hiệp, bậc thầy sử ca như Lê Thương, bậc thầy đa nhân cách trong âm nhạc như Phạm Duy, và bậc thầy nói về thân phận con người như Trịnh Công Sơn.

Ngày này, tôi lại muốn nghe, và viết lại những dòng tâm sự về tác phẩm âm nhạc của nhạc sỹ Trúc Hồ. Nó như một dấu lặng nặng lòng về đất nước và lịch sử của dân tộc mình. Mặc dù tôi đã viết về tác phẩm này trong một entry cách đây 2 tháng. Mặc dù, tôi đã nghe đi, nghe lại tác phẩm này đã đến hàng ngàn lần, nhưng chưa bao giờ thấy chán, mà càng ngày càng thấy ray rứt, đau lòng đến rơi lệ, khi mỗi lần nghe lại để nghĩ về vận nước Việt trong thế kỷ qua, và trong gần 3.000 năm dựng và giữ nước đã qua.

Có lẽ, tác phẩm này nó như một tiếng chuông gióng lên báo hiệu một thời điểm lịch sử của dân tộc Việt đang có những chuyển mình để đổi thay, chuyển mình để tốt đẹp hơn. Nó như một điềm báo tốt đẹp hay là chết đã đến, sau bao nhiêu năm lầm than và ô nhục dưới gót giày ngoại xâm, và cả dưới cái vòng kim cô mà người mình tự tròng lên cả dân tộc mình.

Có lẽ, đã đến lúc dân tộc Việt với gần 3.000 năm lịch sử, một dân tộc mà chưa bao giờ biết ngồi lại với nhau đồng thuận lúc bình yên, vì sai lầm do thiếu hiểu biết, và vì bản tính khát máu của một dân tộc có bản sắc văn hóa chiến tranh, đã đến lúc phải biết ngồi lại với nhau để chung tay gầy dựng tổ quốc này. Nếu không, họa ngoại xâm giày xéo tổ quốc sẽ không xa.

Triệu con tim, Một tiếng nói sẽ là một nhạc phẩm bất tử, vượt qua mọi thời đại với giai điệu và lời thuộc về máu thịt của dân tộc Việt, dù mai sau lịch sử có đổi thay.

Nếu Ba mươi tháng Tư là một dấu mốc lịch sử bất tử, thì nhạc phẩm này sẽ là một dấu ấn văn hóa bất tử với thời gian.


Triệu con tim một tiếng nói – Nhạc và lời: Trúc Hồ

Từ phương xa nhìn về Quê Hương
Đất nước tôi sau Bốn ngàn năm
Ải Nam Quan, nay không còn
Hoàng - Trường Sa, nay không còn
Mẹ Việt Nam ơi ...

Ngày hôm nay nhìn về Quê hương
đất nước tôi sao lắm nhiễu nhương
người yêu nước trong chốn lao tù,
Mẹ thương con, thiêu cháy thân mình,
Mẹ Việt Nam...đau !

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy biết đau nổi đau người dân
Ải Nam Quan, Hoàng - Trường Sa ...
Một ngàn năm giặc phương Bắc
Quê Hương mình rồi sẽ ra sao ?

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy đứng lên cháu con rồng tiên
đừng thờ ơ, đừng làm ngơ
triệu con tim, cùng bước tới ...
chúng ta là dòng giống Lạc Hồng

Ngày hôm nay nhìn về Quê hương
đất nước tôi sao lắm nhiễu nhương
người yêu nước trong chốn lao tù,
Mẹ thương con, thiêu cháy thân mình,
Mẹ Việt Nam...đau !

Bạn cùng tôi nhìn về quê hương,
đất nước ta nay sẽ về đâu
người lầm than, kẻ không nhà ...
người dân oan trên khắp mọi miền
Mẹ Việt Nam đau !

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam
hãy biết đau nổi đau người dân
Ải Nam Quan, Hoàng - Trường Sa
Một ngàn năm giặc phương Bắc
Quê Hương mình rồi sẽ ra sao ?

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy đứng lên cháu con rồng tiên
đừng thờ ơ, đừng làm ngơ
triệu con tim, cùng bước tới
chúng ta là dòng giống Lạc Hồng

Hãy là ngọn gió đổi thay
Hãy là ngọn gió đổi thay

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam
hãy biết đau nổi đau người dân
Ải Nam Quan, Hoàng - Trường Sa
Một ngàn năm giặc phương Bắc
Quê Hương mình rồi sẽ ra sao ?

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy đứng lên cháu con rồng tiên
đừng thờ ơ, đừng làm ngơ
triệu con tim, cùng bước tới
chúng ta là dòng giống Lạc Hồng.

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy đứng lên cháu con rồng tiên
đừng thờ ơ, đừng làm ngơ
triệu con tim, cùng bước tới
Chúng ta là dòng giống Lạc Hồng.

Asia Clinic, 11h46' ngày thứ Ba, thời khắc lịch sử 30/4/2013

15 nhận xét:

  1. Mình tiếp xúc với một số cháu Mỹ con nó bảo, khi các nhà vận động chống phân biệt chủng tộc ở Mỹ và trên thế giới càng hoạt động hăng say thì tình hình phân biệt chủng tộc trên thế giới càng nặng nề thêm. Những bộ phim chống phân biệt chủng tộc như: Ảo ảnh cuộc đời, Người giúp việc, etc... ra đời chỉ làm tồi tệ thêm nạn phân biệt chủng tộc. Mỹ con trắng thì bảo càng xem phim, nó càng ghét tụi da đen. Còn tụi da đen bảo, tụi nó cần một cuộc sống mới đàng hoàng chứ không cần sáo rỗng

    Giống như vậy, ông thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn càng đi vận động thuyết phục hòa hợp hòa giải dân tộc với bà con Việt Kiều ở nước ngoài thì chỉ tổ làm xấu tình hình hơn thôi. Tốt nhất là chính quyền Việt Nam nên trả lại nhà cửa, đất đai và cuộc đời của những gia đình bị nhà nước Việt Nam hiện nay gọi là "ngụy" thì mọi việc sẽ tốt đẹp, hơn là uốn ba tấc lưỡi kiểu Joseph Goebbells.

    Tôi nói thế đồng bào và ông Nguyễn Thanh Sơn có nghe rõ không? Hehehe,
    Trả lời
  2. mấy mươi năm nay tại sao hôm nay mới có một bản nhạc hay ?
    điều này nói lên vấn để gì?
    thời giang tới có còn nữa không ?
    Trả lời
  3. lợi ích khác nhau làm sao hòa giải được đây ?
    Trả lời
  4. Theo Dấu chân cha, anh đã đi qua, bằng những dấu chân tự do. Dấu chân ấy là dấu chỉ cổ vủ, cho những lớp đàn em thế hệ sau, cứ thế mà bước đi. Dù đời phía trước có gian nguy và khổ đau nhưng khi lòng dân Vệ, đã quyết thì cứ lũ lượt mà đi, mà nối gót đi không e ngại. Bởi Vì có 1 điều RẤt lạ, rất đúng với người dân xứ VỆ. "khi đàn chim mất tổ thì chúng sẻ dáo dát bay" .Để rồi đợi Khi có tiếng chuông gió hiệu triệu thì chúng quay trở về, còn nếu không thì cuộc đời biệt xứ của chúng nó, cứ mãi mãi xa theo thời gian..
    Trả lời
  5. Đọc bài của bác và nghe ca khúc trong lúc pháo hoa tỏa rạng rỡ sông Hàn. 38 năm! nghẹn ngào trong khung cảnh này. 38 năm hôm nay đội Mỹ tham gia và bước lên bục vinh quang cao nhất! Mặc dù về tiêu chí kỹ thuật và nếu theo ý cá nhân thì có lẽ đội Nhật bắn đẹp hơn! Hôm nay Hà Lan có Vua sau 120 năm nữ hoàng trị vì! http://www.vietnamplus.vn/Home/Ha-Lan-chinh-thuc-co-Nha-vua-dau-tien-sau-120-nam/20134/195147.vnplus
    Đời sống đất nước hội nhập sâu sắc, thế giới thay đổi hàng giờ, nói như GS Cao Huy Thuần thì sự lãnh đạo cũng phải thay đổi thích ứng. Hy vong mọi thứ diễn ra như trận pháo hoa!
    Trả lời

    Trả lời




    1. Chỉ có không phải là người Việt Nam mới không xúc động với nhạc phẩm này thôi Thien Lac ạ. 
  6. Đúng như Dostoevski nói: "Trong đau khổ có tư tưởng". Đau khổ về vật chất và nghèo đói làm hao mòn nghệ thuật, còn đau khổ về tinh thần thì lại đẻ ra nghệ thuật.Tác phẩm nghệ thuật thường ra đời qua các uẩn ức,sự thổn thức về cái đẹp, về lý tưởng, là nỗi đau giằng xé về số phận con người, sự cắn rứt trong cuộc sống...của người nghệ sĩ (đại loại như ý của Sigmund_Freud). Nghệ thuật em muốn đề cập ở đây chỉ hiểu ở nghĩa tương đối. Một tác phẩm được chú ý có khi nó là phát kiến của một xu hướng mới..., hay chỉ là đơn giản nó đánh trúng tâm lý của số đông. Milion Hearts, One Voice của NS Trúc Hồ liệu có phải như vậy? Các giá trị mà bác Hồ ca ngợi nó chắc chỉ nên nhìn nhận dưới góc độ LS!Bởi thời gian gần đây bà kon xôn xao và ca ngợi nó quá nhiều.

    "Trong ba mươi tám năm qua, và xuyên suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt, có lẽ bản nhạc Triệu con tim, Một tiếng nói - Milion Hearts, One Voice - của nhạc sỹ Trúc Hồ là tác phẩm vượt lên tất cả mọi thời đại, cho dù hơn nửa thế kỷ qua, từ nhạc vàng đến nhạc đỏ của Việt Nam không thiếu những tác phẩm để đời của các bậc thầy hành khúc như Lưu Hữu Phước, bậc thầy tình ca như Hoàng Hiệp, bậc thầy sử ca như Lê Thương, bậc thầy đa nhân cách trong âm nhạc như Phạm Duy, và bậc thầy nói về thân phận con người như Trịnh Công Sơn." Một Tác phẩm sác tác ca khúc như trên, khi được đánh giá như vậy liệu có quá lời?

    Cá nhân em, vẫn không thích lắm những sản phẩm NT mang màu sắc chính trị! Giá trị của nó cần được đáng giá ở một góc độ nào đó rõ ràng hơn.

    Dù sao chỉ là ngu ý của em.

    Chúc bác Hồ sức khỏe!
    Trả lời
  7. Nghỉ lễ dài quá tha phương cũng mệt, nằm nhà ngẫm sự đời, thấy mềnh trăn trở cũng ko khác bác Hồ H là mấy.
    Phải chăng nên bỏ ngày 30/4 và đổi thành ngày 30/5 như vtv hôm nay đã làm? (hình như họ có chút nhầm lẫn về ngày kỷ niệm này đang xôn sao trên mạng)

    Vì sao bắt pháo hoa lại 3 đội Nhật, Mỹ, Vệ?
    Vì sao Mỹ lại chiến Thắng?

    Vì sao Ông Bá lại không phải truy thu khoảng tiền thuế?
    Vì sao lại chọn DN để bắn pháo hoa? (Đơn vị thủy quân lục chiến Mỹ đầu tiên đổ bộ vào Đà Nẵng (8-3-1965))
    Vì sao từ đầu năm Nhật lại đổ quá nhiều tiền vào VN?

    Hi vọng đời con chúng tôi lớn lên ko còn sợ ăn phải thức ăn độc Tàu, và nói tiếng nói của chúng nó.
    Ngẫn ngày 30/4 rút kinh nghiệm tui không mở TV vì sợ sấp nhỏ thắc mắc ngày gì, khó giải thích.
    Trả lời
  8. Mỗi bài hát có 1 đời sống riêng. Như mỗi bông hoa có sắc thái, hương vị riêng, ta cảm nhận và cảm nhận. Ta im lặng và cảm nhận của nó, ta sợ những lời của ta làm mất đi vẻ đẹp riêng của nó! tất nhiên chuyện cảm nhận, gu mỗi người mỗi khác nhau, kg nên tuyệt đối hóa, hay thổi vào nó màu sắc chính trị quá mà mất đi vẻ đẹp tự nhiên của tác phẩm.
    Ở bài trước khi bác Hải có gợi ý về một chốn bình yên, làm cho tôi nhớ lại một người mà tôi rất kính trọng đã ngồi hàng giờ để nghe ca khúc Làng tôi, rồi lặng đi tiếc nuối nói rằng cái không gian êm ả, thấm đẫm nghĩa tình xóm làng đấy đã vỡ tan sau biến cố CCRĐ.
    Ca khúc hay là ca khúc mang hơi thở thời đại, ca khúc vượt thời gian là ca khúc mang trong nó những giá trị lâu bền. Triệu con tim có âm vang thời đại, nhưng có trở nên như bác Hải viết còn do nó có ở trong nhiều nhiều triệu con tim hay kg? Chẳng hạn hùng ca Việt Nam Việt Nam của Phạm Duy rất tuyệt nhưng số lượng người trong nước biết đến còn khiêm tốn.
    Trân trọng!
    Trả lời
  9. Năm nay nghỉ lễ quá dài di họa ảnh hưởng đến bệnh nhân ở các bệnh viện lớn là không nhỏ. Có lẽ, nhà nước phải xem lại vấn đề này, vì nếu một bệnh nhân nặng vào viện trong những ngày này sẽ rất có thể dẫn đến biến chứng và tử vong với tỷ lệ rất cao, do bác sĩ đi nghỉ lễ nhiều, thiếu người giải quyết bệnh, mặc dù luôn có bác sĩ trực cấp cứu ở các khoa phòng.
    Trả lời

    Trả lời




    1. Mình đồ rằng, chỉ có thế nực thù địt mới nghĩ ra cho nghĩ lễ dài ngày trong lúc kinh tế đang sụp đổ thôi. Nghỉ lễ ngày vua ảo Hùng Vương hết 7 ngày. Nay nghỉ lễ ngày 30/4 của bên thắng cuộc thì đã đành mà còn nghỉ thêm ngày 01/5 của tụi Mỹ giãy chết thêm vào hết 6 ngày nữa. Thế là còn chiêu nào triệt hạ nhà nước cộng sản mau chết hơn nhỉ?
  10. @Thien Lac
    Tác phẩm nghệ thuật thuần nhất ra đời khi người nghệ sĩ có những xúc cảm thực thụ từ cuộc sống. Đó chính là những gì tinh túy, trong sáng nhất của nghệ thuật (loại này đây vẫn thích nhất). Bản thân nó không có tội. Có hay không chỉ là do cái cách nhìn nhận và đánh giá của người cảm nhận và trưng dụng nó. Biến nó trở thành công cụ và mục đích tuyên truyền, theo một ý đồ nào đó. Sản phẩm còn lại nếu có chủ ý của tác giả, mang tính tuyên truyền CT, chỉ là thứ tác phẩm bị biến tướng, bóp méo, mang tính ứng dụng tầm thường giống như sản phẩm thiết kế đồ họa ứng dụng trong nghệ thuật thị giác mà thôi. Ranh giới giữa 2 loại này cũng khá mong manh. Bởi khi nó được hình thành, số phận nó phụ thuộc con người, bên sử dụng, bên nhìn nhận nó!
    Trả lời
  11. Mãi đến hôm nay báo chí Việt Nam mới bắt đầu quan tâm đến TPP Cân đong lợi ích chiến lược Việt - Mỹ. Thiệt tình. 
    Trả lời
  12. một tác phẩm thật là tuyệt, 30/4/1975 có một cột mốc lịch sử, 38 năm sau có một tác phẩm để đời và chắc 38 năm nữa lại có một cái gì đó đi vào lòng người