nha ban quan tan binh | mua nha quan tan binh
Hiển thị các bài đăng có nhãn Iran. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Iran. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012

ẤN ĐỘ TRƯỚC THÁCH THỨC VỚI ĐỐI TÁC BA TƯ VÀ ĐỒNG MINH HOA KỲ


Bài dịch của Nguyễn Ngọc Khánh
Bài viết cùng tác giả:

Bài viết liên quan:


Bài viết của ông Brahma Chellaney, giáo sư nghiên cứu chiến lược tại Trung tâm nghiên cứu chính sách có trụ sở tại New Delhi, là tác giả của cuốn sách Sự hy sinh mù quáng của châu Á và Nguồn nước trong tương lai: Cuộc chiến mới của châu Á(Asian Juggernaut: [xem ghi chú ở bài: Những bất ổn sắc tộc Trung Hoa] and the forthcoming Water: Asia’s New Battlefield)

NEW DELHI – Hoa Kỳ gần đây đã cất đi cái gánh nặng trên vai người Ấn mang tên gọi lệnh trừng phạt Ba Tư(Iran): với việc cho phép Ấn Độ được miễn trừ khỏi các lệnh trừng phạt về tài chính liên quan đến Ba Tư đổi lấy việc Ấn độ cắt giảm đáng kể lượng dầu hỏa mua từ Ba Tư. Mặc dù vậy, Ba Tư tiếp tục phá hỏng (cast a pall over=spoil) mối quan hệ bang giao khác đang tươi sáng dần giữa Hoa Kỳ và Ấn Độ.

Đứng trên quan điểm của Ấn Độ, Ba Tư là một quốc gia láng giềng quan trọng mà Ấn Độ khó có thể cắt đứt mối quan hệ bang giao giữa hai nước. Thực vậy, Ấn độ dường như về phương diện địa lý đã bị khóa trái trong một vòng cung của những quốc gia đang trong tình trạng suy yếu hay bất ổn, điều này làm cho đất nước Ấn Độ phải đương đầu với các mối đe dọa bên ngoài gần như bủa vây từ mọi hướng.

Nếu như Ấn Độ tham gia vào chiến lược kiềm chế nhằm chống lại Ba Tư của Hoa Kỳ, quốc gia này sẽ phải chịu những cái giá phải trả mang tính chiến lược quá đắt. Trước hết, Ấn Độ sẽ mất đi lối vào A Phú Hãn(Afghanistan) thông qua Ba Tư, quốc gia đã đóng vai trò như một trạm trung chuyển dòng vốn viện trợ đáng kể từ Ấn Độ sang thủ đô Kabul của A Phú Hãn. Hơn nữa, việc kiềm chế sẽ làm tổn hại đến những lợi ích về năng lượng của Ấn Độ.

 Vì Hồi Quốc(Pakistan) là một lãnh thổ cũ của Ấn Độ bị người Anh chia cắt để trao trả độc lập. Nên Pakistan trở thành thù địch của Ấn Độ sau chiến tranh thế giới II. Từ đó biên giới Ấn và Ba Tư (Iran) bị tách xa. Ấn Độ muốn đến Iran lại không thể đi qua mãnh đất cũ của mình là Pakistan, mà phải đi qua vịnh Ba Tư.

Chỉ một vài quốc gia phụ thuộc vào các sản phẩm hydrocarbon của khu vực Vịnh Ba Tư như là Ấn Độ, quốc gia mà nhập khẩu đến gần 80% lượng tiêu thụ trong nước. Ba Tư là quốc gia thuần xuất khẩu dầu hỏa lớn thứ ba thế giới (cũng như lớn thứ hai thế giới về xuất khẩu trữ lượng khí tự nhiên), và nó là một cửa ngõ có vị thế chiến lược đi sang các quốc gia cung ứng năng lượng khác ở Trung Á lẫn Trung Đông.

Iraq và Ba Tư đã từng là hai nhà cung ứng dầu hỏa chủ yếu của Ấn Độ. Tuy nhiên Iraq thì đã ngã xuống làm mồi cho sự chiếm đóng lâu dài của Hoa Kỳ, và quốc gia còn lại hiện đang phải đối mặt với lệnh cấm vận xuất khẩu dầu hỏa do Hoa Kỳ cầm đầu cho mưu đồ phong tỏa Ba Tư về mặt tài chính.  Kết quả là, những nỗ lực từ phía Hoa Kỳ nhằm làm cho Hành động Trừng phạt Ba Tư trở nên có hiệu lực quốc tế tạo thành một trở ngại nghiêm trọng gấp đôi dành cho Ấn Độ.

Thứ nhất, điều đó đe dọa phá hoại chiến lược đa dạng hóa nguồn năng lượng nhập khẩu của Ấn Độ bằng việc khiến cho Ấn phải phụ thuộc thái quá vào nguồn cung cấp dầu mỏ từ các quốc gia Hồi giáo theo chế độ quân chủ - bao gồm Ả Rập Xê Út, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE), và Qatar, những quốc gia đã xoay xở để thoát khỏi cuộc Cách Mạng Mùa Xuân Ả Rập. Thứ nhì, sự cô lập Ba Tư về lâu dài sẽ khiến cho Ấn Độ rất khó khăn trong việc đóng một vai trò tích cực hơn tại Afghanistan khi mà Hoa Kỳ đang đẩy nhanh quá trình triệt thoái quân đội của mình và tìm cách để đàm phán với Taliban ở A Phú Hãn.

Ấn Độ, một trong các quốc gia viện trợ lớn nhất cho A Phú Hãn, không có chung đường biên giới với quốc gia này nên việc lui tới đều phải dựa vào Ba Tư. Cả hai quốc gia đều chia sẻ một mục tiêu chung ở A Phú Hãn - đảm bảo rằng Taliban với sự hẫu thuận từ Hồi Quốc(Pakistan) không trở lại nắm quyền. Nếu sau sự chấm dứt các chiến dịch quân sự do Mỹ cầm đầu,tình hình vốn đã bất ổn ở chiến trường A Phú Hãn xấu đi, thì Ấn Độ và Ba Tư có lẽ bị ép phải phục hồi sự hợp tác chiến lược giữa hai nước trong thập niên 1990. Lúc bấy giờ là Liên minh phương Bắc, được hậu thuẫn bởi Ấn Độ, Ba Tư và Nga, đã lật đổ chế độ Taliban ở Kabul vào cuối năm 2001 với sự giúp đỡ của không quân chiến đấu Hoa Hỳ.

Đối với Mỹ hiện nay, việc kiềm chế Ba Tư được quyết nghị bởi một số những cân nhắc về mặt địa chính trị. Một sự cân nhắc là cần thiết để trung hòa các lợi thế chiến lược mà Ba Tư đã đạt được từ việc lật đổ Saddam Hussein ở quốc gia Iraq láng giềng - một bước phát triển mà đã giúp trao quyền cho số đông người theo dòng hồi giáo Shia của Iraq. Tổng thống George W. Bush đã gọi Ba Tư là một phần của "trục ma quỷ", cho nên quyết định xâm lược và chiếm đóng Iraq của ông ta đã đem lại lợi ích cho những người theo dòng hồi giáo Shia chiếm ưu thế ở Ba Tư.

Hơn nữa, các nhân tố địa chính trị khu vực đã làm hố ngăn cách đối với khối “Tín ngưỡng Hồi giáo dòng Sunni” hùng mạnh, đang lãnh đạo ở Thỗ Nhĩ Kỳ, Ả Rập Xê Út, Qatar, và Các Tiểu Vương quốc Ả Rập Thống nhất chống lại khối các quốc gia theo “Tín ngưỡng Hồi giáo dòng Shia” bị cô lập - gồm Ba Tư, Iraq, Syria và Li Băng. Hoa Kỳ đã trục lợi từ một liên minh trường kỳ với khối Hồi giáo theo dòng Sunni. Ngoài những lợi thế chiến lược, mối quan hệ chặt chẽ của Hoa Kỳ với các lãnh tụ Hồi giáo nắm dầu hỏa(sheikhdom) - họ là những chủ nhân nắm giữ lượng dự trữ ngoại hối hàng đầu thế giới - góp phần vào việc vực dậy đồng Đô la Mỹ.

Dựa trên bối cảnh này, chương trình hạt nhân của Ba Tư đã trở thành biểu tượng của những căng thẳng địa chính trị lớn hơn nằm bên dưới của sự đối đầu giữa Mỹ và Ba Tư. Thật vậy, vấn đề hạt nhân đã giúp hợp lý hóa thế đối đầu giữa 2 nước, với các nhà lãnh đạo Ba Tư định hướng dân chúng trong nước bằng cách xách động nên chủ nghĩa hạt nhân quốc gia còn Mỹ thì kích động dư luận quốc tế bằng cách ca bài ca về mối đe dọa phổ biến vũ khí hạt nhân.

Ấn Độ nên tìm cách thể hiện vai trò của một người trung gian trung thực nhằm tháo gỡ mối đe dọa về các hoạt động quân sự thù địch, mà sự đe dọa này sẽ có nhiều khả năng gây ra việc phong tỏa tuyến đường xuất khẩu dầu hỏa quan trọng vào bậc nhất thế giới, Eo biển Hormuz (một mối nguy mà Ba Tư đã cho biết cũng có nghĩa là tiềm ẩn trong một lệnh cấm vận xuất khẩu dầu chống lại nước này). Tuy nhiên, thay vì có thể đóng vai trò một người xây dựng cầu nối giữa Hoa Kỳ và Ba Tư, Ấn Độ đang bị buộc phải thực thi chính sách đu dây(walk a policy tightrope), và mong mỏi của Ấn vạch ra một con đường trung lập đã gây khó chịu cho cả hai bên.

Mỗi khi một đoàn đại biểu cấp cao Ấn Độ viếng thăm Ba Tư, hoặc ngược lại, Hoa Kỳ cảnh báo Ấn Độ rằng việc quá gần gũi với Ba Tư “đặt ra những chướng ngại” để xây dựng một mối quan hệ đối tác chiến lược gần gũi hơn. Thế nhưng, bằng cách biểu quyết chống lại Ba Tư tại cuộc họp hội đồng của Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế trong năm 2005 và 2006, Ấn Độ đã tự chuốc lấy sự trả thù của Ba Tư dưới hình thức huỷ bỏ hợp đồng cung cấp khí tự nhiên hóa lỏng trị giá 22 tỷ Mỹ kim trong thời hạn 25 năm rất đáng giá.

Tóm lại, vấn đề Ba Tư đã trở thành một phép thử ngoại giao: Ấn Độ sẽ phải chọn lựa vì lợi ích chiến lược và năng lượng trong khu vực, hay sẽ cùng hợp tác để đáp ứng lợi ích trong ngắn hạn với đồng minh của mình, là Hoa Kỳ? Về phần mình, Hoa Kỳ phải cân nhắc các áp lực mà Ấn Độ phải chịu có liên quan tới Ba Tư, mà áp lực này vốn vẫn còn nhiều khả năng tiếp diễn, bất chấp sự cắt giảm các hoạt động trừng phạt, với tôn chỉ nhằm xây dựng những mối liên hệ phòng thủ sâu rộng hơn với Ấn Độ, từ đó tạo sức nặng chiến lược cho tuyên bố “quay lại” Châu Á.

BS Hồ Hải hiệu đính - Asia Clinic, 17h11' ngày thứ Bảy, 21/7/2012

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

SYRIA HẬU TRIỀU ĐẠI ASSAD


Bài viết liên quan của chủ Blog:




Bài viết của các Tác giả khác:

Bài viết gốc: Syria after Assad

Bài viết của ông Ronald S. Lauder là một tỷ phú người Mỹ gốc Do Thái. Ông là Chủ tịch hội đồng người Do Tháitrên toàn cầu. Một trong những nhân vật có ảnh hưởng lớn ở đằng sau chính trường nước Mỹ.

NEW YORK – Theo quan điểm rộng rãi hiện nay ở phương Tây thì, mùa xuân Ả Rập đánh dấu một bước tiến rõ ràng theo hướng tự do và dân chủ ở Trung Đông là một quan điểm hấp tấp. Ý tưởng này có thể một phần dựa vào mơ tưởng, mà bỏ qua thực tế quyền lực thực sự định hình các sự kiện. Một năm đã trôi qua, nó đã không thể đạt được một kết luận xác định - tình hình là vẫn còn quá khó hiểu, và vượt quá những am hiểu của các nhà lãnh đạo mới.

Thật vậy, ở những nơi mà các nhà lãnh đạo mới đã kiểm soát, họ đã không thể cung cấp những gì mà người dân đã hy vọng, buộc lòng lãnh đạo mới phải lập ra những ngăn cấm đối với dân chúng. Vì vậy, trong khi một "Mùa hè Ả Rập" chưa thể đến (mà ngược lại, một vài nhà cai trị độc đoán của khu vực lại xuất hiện, để được thưởng thức một mùa hè Ấn Độ), có một nguy cơ ngày càng tăng, ít nhất là một số quốc gia, trở thành “Mùa đông Hỗn loạn"(1).

Điều này đặc biệt đúng ở Syria, nơi mà một chế độ tội phạm đang bám vào quyền lực bằng bất kỳ phương tiện nào. Bên trong Syria thì, chính phủ của Tổng thống Bashar al-Assad cố gắng xoa dịu người dân bằng cách giả vờ cải cách và tuyên truyền những người biểu tình là những kẻ khủng bố bị giật dây bỡi các thế lực ngoại bang. Đối với cộng đồng Quốc tế thì, nước Nga là nhà cung cấp vũ khí chính của Syria để bảo vệ chế độ. Để định hướng sai lệch cho toàn dân(red herring), Assad đã tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý muộn màng và giả tạo về cải cách hiến pháp, nhưng lại không chấm dứt những vụ giết hại bừa bãi hàng ngàn người biểu tình và thường dân vô tội.

Đối với cộng đồng quốc tế, Assad đã mất tính hợp pháp vì những gì ông đã gây ra. Ngay cả Liên đoàn Ả Rập (Arab League) đã lên án hành động của ông ta, đình chỉ tư cách thành viên của Syria vào cuối tháng Mười Một năm ngoái. Trong khi đó, phương Tây đang gia tăng những biện pháp trừng phạt, và nhiều ý kiến cả bên trong lẫn bên ngoài Syria kêu gọi một sự can thiệp quân sự kiểu Libya. Cuối cùng, ngoại trừ việc Nga và Trung Quốc chấm dứt hỗ trợ cho chế độ Assad, nếu không họ sẽ phải chịu một mất mát lớn về uy tín đối với thế giới Ả Rập.

Bất chấp những nỗ lực tích cực của Assad để duy trì kiểm soát, thời gian cầm quyền của Assad được tính bằng ngày. Chứ không phải với câu hỏi, thực sự là liệu chế độ Assad có sẽ sụp đổ không.

Đó là những tin tốt cho thế giới, nhưng nó lại không đảm bảo rằng việc thay đổi chế độ sẽ giải quyết được vấn đề của Syria. Ngược lại, một số vấn đề có thể tồi tệ hơn.

Vấn đề quan trọng nhất là làm thế nào để duy trì sự ổn định chính trị trong khu vực. Syria đã là một yếu tố nguy cơ nghiêm trọng trong nhiều năm. Syria có một khả năng quân sự lớn đứng vị trí thứ mười thế giới, và kho vũ khí hóa hoá học. Mặc dù có những phủ nhận chính thức, nhưng Syria cũng đã cố gắng để phát triển một chương trình hạt nhân bí mật, với sự giúp đỡ của Bắc Triều Tiên. Dưới sự lãnh đạo của dòng tộc Assad, đất nước đã trở thành một trong những đồng minh chính của Iran và một trung tâm khủng bố quốc tế.

Mối quan hệ giữa Syria và Iran đã có một ảnh hưởng phá hoại khu vực. Với lực lượng Vệ Binh Cách mạng (Revolutionary Guard) của mình, giáo chủ Ayatollah Ruhollah Khomeini, người đang cầm quyền ở Iran trong suốt những năm 1980s, đã thành lập tổ chức Hezbollah(2) dòng Shia dọc theo biên giới Syria-Lebanon(3) như là một phương tiện để truyền bá hệ tư tưởng Hồi giáo của ông trong toàn bộ khu vực.

Thông qua liên minh với Hezbollah, Syria và Iran đã làm cho Lebanon trong một tình thế bị bóp nghẹt chính trị trong gần hai thập kỷ. Năm 2005, cựu Thủ tướng Rafiq al-Hariri của Lebanon bị ám sát khi xe của ông đã bị phá hủy ở Beirut(4). Kết quả điều tra của Liên Hiệp Quốc chỉ ra rằng có bằng chứng mạnh mẽ là vụ nổ là do nhóm Hồi giáo Hezbollah tiến hành, có thể có sự hỗ trợ từ Cơ quan Mật vụ Syria (Syrian secret service). Trong khi đó, bảng tuyên ngôn năm 1985 của Hezbollah tuyên bố mục đích của nó là "Xoá sạch đến tận cùng" đối với Israel, ngày nay Hezbollah đã trở thành một tổ chức chính trị trong một quốc gia (a state within a state), và Hezbollah có thể quyết định chính sách của chính phủ Lebanon kể cả chọn lựa thủ tướng của Lebanon.

Hơn nữa, ở Syria, nhóm khủng bố đã tìm thấy một nơi trú ẩn an toàn. Từ ngôi nhà mới của mình, Hezbollah đã có thể chuẩn bị các cuộc tấn công vào Israel và phương Tây, bao gồm cả cuộc chiến chống lại Israel trong năm 2006, những chiếc xe bị đặt bom gần đây nhằm vào các nhà ngoại giao Israel ở Ấn Độ và Georgia, và các cuộc tấn công chống lại phương Tây, và những tổ chức của người Do Thái ở các quốc gia xa xôi như Argentina.

Một "Mùa xuân Syria" sẽ là nguy hiểm nếu nó là kết quả của một quốc gia suy yếu. Với sự phát triển căng thẳng giữa cộng đồng Hồi giáo người Sunni chiếm đa số và dòng Hồi giáo Alawite người Shia thiểu số của Assad cầm quyền, nguy cơ căng thẳng sắc tộc và tôn giáo là to lớn. Những nhu cầu thay đổi đó sẽ có những kỳ vọng rất lớn mà không thực tế cho một chính phủ mới, lần lượt, nó sẽ bị ràng buộc bởi những xung đột lợi ích của các nước lớn (main players).

Với một quốc gia suy yếu, những điều nguy hại đến tự do sẽ ít quan tâm đến việc tạo ra một trật tự mới, mà ớ đó có các biện pháp bảo vệ tự do, an toàn, và hạnh phúc cho nhân dân. Trong thực tế, hỗn loạn và xung đột dân sự sẽ cho phép thành phần tham nhũng của Syria duy trì và mở rộng các hoạt động như tống tiền, và buôn bán ma túy và vũ khí. Và, cũng như ở Iraq, chế độ Iran sẽ cố gắng để nắm lấy bất kỳ cơ hội nào để làm suy yếu sự thay đổi dân chủ tại Syria, đó là chế độ cũ - đặc biệt là trong quân đội - sẽ không biến mất qua chỉ một đêm trường.

Để tránh sự hỗn loạn chính trị và sự leo thang trong khu vực đã chứng kiến ​​ở các nước Ả rập khác trong thời gian gần đây, điều rất quan trọng mà bất kỳ chính phủ Syria mới nào cũng phải làm là kết thúc vai trò của đất nước này như là một cửa ngõ cho Iran xâm nhập vào vùng Cận Đông.

Rõ ràng, Israel sẽ không chỉ đơn giản là một lá chắn nếu sự hỗn loạn trong một nước láng giềng đe dọa để trở thành một mối đe dọa thường trực đối với an ninh của Israel. Thổ Nhĩ Kỳ, một láng giềng quan trọng nhất của Syria, sẽ phải thực hiện một sự lựa chọn: hoặc là nó vẫn tiếp tục xoa dịu Iran (đối tác thương mại thân thiện của Thổ), hoặc là Thổ phải hoạt động có lợi cho hòa bình và ổn định, cho cả hai ở Syria và trên toàn khu vực.

Triều đại khủng bố của Assad phải kết thúc, nhưng hậu quả phải được xử lý một cách cẩn thận. Sự ổn định của toàn khu vực trong tương lai phụ thuộc vào cách xử lý hậu quả này.

Bản quyền Project – Syndycate 2012

Ghi chú của người dịch:
1. Mùa Xuân Ả Rập, Mùa Hè Ấn Độ, Mùa Đông Hỗn loạn: là cách chơi chữ của tác giả muốn ám chỉ là xấu và tốt. Ví dụ, Mùa Xuân Ả Rập, có nghĩa là sẽ tốt sau các cuộc cách mạng xã hội ở Trung Đông và Bắc Phi năm 2011, nhưng nó lại biến thành Mùa Hè Ấn Độ, có nghĩa là nóng bức và xấu. Rồi cuối cùng nó thành Mùa Đông hỗn loạn có nghĩa là các cuộc cách mạng này có kết cục xấu trên thực tế 1 năm qua.

2. Hezbollah: có nghĩa theo tiếng Ả Rập là “Đảng của Thượng Đế”. Nó là một tổ chức chính trị, được thành lập năm 1982, từ dòng Hồi giáo Shia ở Lebanon, nhằm đối đầu với Israel trong việc Israel xâm lược Lebanon để đẩy Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO) của Yasser Arafat ra khỏi Lebanon. Như tác giả đã viết, Hezbollah được sự yểm trợ của Iran và Syria. Nó được xem là kẻ thù không đội trời chung của Israel. Hezbollah sau khi thành lập ở Lebanon, nó trở thành đảng cầm quyền của nước này, và là tay sai của Iran và Syria.

3. Lebanon: tiếng Việt gọi là Li Băng, một quốc gia nhỏ ở Trung Đông, với diện tích chỉ khoảng 10.500 km vuông và 4 triệu dân. Cái tên Lebanon từ tiếng Anh, có nghĩa là trắng. Nó nói lên ngọn núi phủ tuyết Liban. Dù nhỏ, nhưng Lebanon có vị trí địa chính trị rất quan trong với các quốc gia Trung đông. Phía Bắc và Đông tiếp giáp với Syria. Phía Nam tiếp giáp với Israel. Tây giáp với Địa Trung Hải.Bi kịch của Lebanon cũng giống như bi kịch của các nước nhỏ láng giềng với Trung Hoa, trong đó có Việt Nam.

Trải qua lịch sử gần 2500 năm, Libanon luôn chịu hết sự đô hộ của Ba Tư (Iran) rồi đến Hy Lạp, rồi sang tay Ai Cập, thì đến đế quốc Ottoman. Lịch sử cận đại là thuộc địa Pháp từ giữa cuối thế kỷ XIX đến giữa thế kỷ XX. Năm 1943 tuyên bố độc lập và phát triển kinh tế nhanh chóng được 15 năm thì bị rơi và khủng hoảng kinh tế. 1958 Hoa Kỳ nhúng tay vào giúp ổn định và rút lui, thì Lebanon lại rơi vào cái vòng kim cô của 2 nước lớn trong vùng là Iran và Syria sau cuộc nội chiến 1975-1990. Lebanon suốt 4 thập niên qua luôn bị khống chế bỡi những cuộc xung đột sắc tộc và tôn giáo trong quá trình lập Quốc của dân Israel theo Do Thái giáo trong một cộng đồng Hồi giáo tại khu vực.

4. Beirut: Thủ đô của Li Băng, rộng khoảng 11km vuông, có ngọn núi Liban án ngữ phía Đông và biển Địa Trung Hải ở phía Tây. Cái tên Beirut có nghĩa là những giếng nước. Vì nó có những mạch nước ngầm ở khu vực hiếm nước Trung Đông này. Cho nên, Beirut đã từng là một trung tâm kinh tế tài chính khu vực. Dù sau cuộc nội chiến 1975 – 1990, Beirut bị tàn phá, nhưng các trụ sở của Liên Hiệp Quốc, của khu vực được đặt ở đây. Vì Beirut là một thành phố biển nhìn ra Địa Trung Hải, với dân số chiếm khoảng gần ½ toàn dân Li băng, có đường bộ và đường hàng không nối liền hầu khắp các quốc gia trong khu vực, và đường biển đi đến châu Phi và châu Âu.

BS Hồ Hải dịch – Asia Clinic, 17h20' ngày thứ Ba, 10/4/2012