nha ban quan tan binh | mua nha quan tan binh

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

TRUNG HOA HẠ CÁNH - NHẸ NHÀNG MÀ KHÔNG NẶNG NỀ

Các bài viết của ông Stephen S. Roach đã được dịch trên blog này:



Bài viết của Stephen S. Roach, một thành viên của khoa tại Yale University, là Chủ tịch điều hành danh dự của Tổ chức tài chính Morgan Stanley châu Á và là tác giả của cuốn: The Next Asia.

NEW HAVEN – Nền kinh tế Trung Hoa đang chậm lại. Điều này là không có gì ngạc nhiên đối với một nền kinh tế xuất khẩu phụ thuộc vào nhu cầu toàn cầu đang sút kém. Tuy nhiên, sự giảm tốc độ sản xuất công nghiệp trước mắt của Trung Hoa có thể quản lý được và tiếp nhận một cách nhiệt tình. Những lo ngại rằng một tình trạng hạ cánh nặng nề là sự thổi phồng.

Để chắc chắn điều này, các dữ liệu kinh tế cho thấy đã dịu lại. Các chỉ số tổng hợp về tình hình sản xuất (PMI: Purchasing managers’ indices)(1) hiện nay đang đe dọa ngưỡng "50", từ lâu đã được kết hợp với điểm hoà vốn (break-even point)(2) giữa mở rộng và co lại của tình hình sản xuất. Xu hướng giảm tương tự cũng được thấy rõ trong một loạt các chỉ số hàng đầu khác nhau, từ những yếu tố mong đợi của người tiêu dùng, cung cấp tiền bạc, và thị trường chứng khoán, đến sản xuất thép, kinh doanh sản phẩm công nghiệp và công trình xây dựng mới khởi động.

Nhưng điều này không phải là năm 2008. Lúc đó (back then), thương mại toàn cầu sụp đổ, báo trước rằng giảm 10,7% khối lượng thương mại thế giới trong năm 2009 – thị trường co hẹp lớn nhất hàng năm kể từ những năm 1930. Đáp lại, hoạt động xuất khẩu của Trung Hoa đong đưa từ tăng trưởng hàng năm 26% trong tháng 7 năm 2008, xuất khẩu đã co lại đến 27% vào tháng 2 năm 2009. Tuần tự GDP tăng trưởng chậm lại với tý lệ thấp một con số - gần như đứng yên theo tiêu chuẩn Trung Hoa. Và hơn 20 triệu lao động nhập cư từ nông thôn ra thành thị bị mất việc làm của họ theo xuất khẩu bị đình trệ với một báo cáo của lãnh đạo tỉnh Quảng Đông. Vào cuối năm 2008, Trung Hoa trong đau đớn tương đương với một cuộc suy thoái toàn diện đang diễn ra.

Nhờ vào một gói kích thích tài chính khổng lồ, Trung Hoa đã thay đổi hướng đi từ vực thẳm vào đầu năm 2009. Nhưng phải trả một cái giá cho sự bùng nổ đầu tư tài trợ từ ngân hàng. Nợ chính quyền địa phương tăng vọt, và đầu tư bất động sản tăng đến mức chưa từng có chiếm đến 50% GDP. Nỗi sợ hãi về một cuộc khủng hoảng ngân hàng nổi lên, sự sụp đổ sắp xảy ra của một bong bóng bất động sản khổng lồ, và lạm phát phi mã. Bây giờ, thêm một cuộc khủng hoảng đau đớn châu Âu đến, và căn bệnh năm 2008 tái phát dường như không còn xa vời.

Trong khi những vấn đề cốt lõi của sự thật trong những mối quan tâm đặc biệt của Trung Hoa, là chúng không tự bao hàm một cuộc hạ cánh nặng nề. Các khoản nợ xấu (nonperforming loan: NPL) của chính phủ địa phương với ngân hàng chắc chắn sẽ gia tăng đến 1,7 nghìn tỷ Mỹ kim, phần lớn trong số đó là phát sinh trong quá trình kích thích kinh tế năm 2008-2009. Tuy nhiên, lo ngại sự suy thoái do chất lượng cho vay bị phóng đại.


Lý do: Với sự di cư từ nông thôn ra đô thị dự kiến ​​sẽ vượt quá 310 triệu người trong vòng 20 năm tới, có lý do để tin rằng có rất nhiều nhu cầu rõ ràng nhà ở sẽ được tiêu thụ đều đặn. Cũng giống như Phố Đông Thượng Hải vào cuối những năm 1990, những "thành phố ma" của Trung Hoa ngày nay có thể là những cụm trung tâm đô thị trong tương lai không xa. Trong khi đó, các ngân hàng Trung Hoa dồi dào tiền gửi có tính thanh khoản dư dật giải quyết các thiệt hại tiềm năng; tỷ lệ tiền cho vay trên tiền gửi toàn hệ thống là chỉ có khoảng 65% - thấp hơn mức trước khủng hoảng, tỷ lệ này thường gần 120%, theo một phân tích gần đây của nhóm nghiên cứu Xerion của công ty dịch vụ tài chính tư nhân độc lập Perella Weinberg Partners.

Cũng không phải là thị trường bất động sản Trung Hoa sắp nổ tung. Mà là có một sự bùng nổ xây dựng và đầu cơ thái quá đã xảy ra. Nhưng một năm rưỡi trước đây, chính phủ đã mạnh mẽ để làm giảm mua sắm nhiểu tài sản ở một cá nhân - nâng cao chi phí  thanh toán đến 50% cho ngôi nhà thứ hai và 100% đối với nhà thứ ba. Trong khi đó, tạm dừng nhiều hoạt động đầu cơ, bằng cách giữ giá nhà vẫn ở mức cao – thúc đẩy các vấn đề về khả năng chi trả kéo dài phục vụ cho tầng lớp trung lưu mới nổi của Trung Hoa.

Tuy nhiên vấn đề đó, sự mất cân bằng lớn trong thị trường bất động sản của Trung Hoa không thể xảy ra trong hai thập kỷ tiếp theo. Trong khi có thể bất tương xứng cung cầu là có thể xảy ra trong bất cứ năm nào, vì với mức trung bình khoảng 15 triệu công dân dự kiến ​​sẽ di chuyển từ nông thôn đến các khu vực mới đô thị hoá mỗi năm, cầu sẽ gặp cung. Trong khi đó, có những dấu hiệu đáng khích lệ lạm phát bất động sản hiện nay đang chùng lại: 46 trong số 70 thành phố lớn của Trung Hoa, giá bất động sản hoặc bị từ chối hoặc không ai mua trong tháng 8 năm 2011 so với 31 thành phố có tình trạng tương tự vào tháng Bảy.

Lạm phát luôn luôn là một nguy cơ nghiêm trọng ở Trung Hoa - đặc biệt là với sự gia tăng trong chỉ số giá tiêu dùng của đất nước được thông báo tăng qua ngưỡng 6% trong mùa hè này. Chính phủ Trung Hoa đã phản ứng mạnh mẽ trên bốn mặt trận.

Thứ nhất, lạm phát thực phẩm, chiếm khoảng một nửa sự gia tăng giá tổng thể gần đây, đã được giải quyết bằng biện pháp hành chính là cắt giảm chi phí phân bón và loại bỏ tình trạng thắt nút cổ chai bằng cách tăng nguồn cung thịt heo, dầu ăn, và các loại rau quả. Thứ hai, trong một nỗ lực cắt giảm tình trạng cho vay ngân hàng vượt mức, tỷ lệ dự trữ tăng lên chín lần trong 11 tháng qua. Thứ ba, tỷ lệ giá trị đồng Nguyên đã nhích lên. Cuối cùng - và có lẽ quan trọng nhất - Ngân hàng Nhân dân Trung Hoa đã tăng tỷ lệ ký quỷ chính sách tiêu chuẩn lên gấp năm lần kể từ tháng 10 năm 2010. Ở mức 6,5%, lãi suất cho vay một năm hiện nay là cao hơn 0,3% so với tỷ lệ lạm phát của tháng Tám.

Nếu lạm phát thực phẩm hạ xuống hơn nữa, và tỷ lệ lạm phát bắt đầu hội tụ ở tỷ lệ trung tâm là 3% (đối với hàng hoá không phải thực phẩm), kết quả sẽ tương đương với việc "thắt chặt tiền tệ thụ động" trong những điều kiện thực tế chấp nhận (điều chỉnh lạm phát) - về một cách chính xác những nhu cầu cần thiết cho Kinh tế Trung Hoa dễ bị lạm phát.

Tất cả điều này nhấn mạnh một bề nổi hào nhoáng của một tảng băng chìm (a potential silver lining). Một nền kinh tế Trung Hoa ngày càng không cân bằng không có thể đủ khả năng tăng trưởng GDP liên tục 10%. Rằng không có tái phát nghiêm trọng của cú sốc nhu cầu bên ngoài của năm 2008 – đây là một một kết quả có khả năng xảy ra, ngoại trừ châu Âu bị nổ tung – nên nó có lý do để hy vọng cho một cuộc hạ cánh nhẹ nhàng với tăng trưởng GDP khoảng 8%. Cần điều chỉnh xuống đến tốc độ phát triển bền vững hơn sẽ giúp giảm bớt gánh nặng cho nền kinh tế gặp khó khăn dài hạn vì những yếu tố như: tiêu thụ tài nguyên quá đáng, thị trường lao động thắt nút cổ chai, thanh khoản quá mức, sự tích tụ một lượng lớn dự trữ ngoại hối, và các áp lực lạm phát gia tăng.

Đối với Trung Hoa, có một ý nghĩa sâu hơn với những phát triển toàn cầu gần đây. Một lời cảnh báo sâu sắc quan trọng thứ hai đã được đưa ra trong ba năm qua đã thiêu rụi nền kinh tế xuất khẩu. Đầu tiên là Hoa Kỳ, và bây giờ Châu Âu - là hai thị trường xuất khẩu lớn nhất của Trung Hoa gặp rắc rối nghiêm trọng và không còn có thể được tính là nguồn nhu cầu bên ngoài đáng tin cậy, bền vững nữa. Kết quả là, hiện nay có câu hỏi lớn về sự nuôi dưỡng mô hình tăng trưởng lâu dài dựa vào xuất khẩu mạnh mẽ của Trung Hoa.

Theo đó, Trung Hoa đã không có sự lựa chọn nào khác, ngoài việc chuyển hướng một cách nhanh chóng để thực hiện các sáng kiến ​​ủng hộ tiêu thụ trong nước gần đây đã ban hành trong kế hoạch năm năm lần thứ 12. Quá trình chuyển đổi chiến lược là tất cả về những gì cho một Trung Hoa hiện đại. Đó là những gì đã xảy ra 30 năm trước đây, khi cải cách kinh tế bắt đầu. Và nó cần xảy ra một lần nữa cho hôm nay. Đối với Trung Hoa, hạ cánh nhẹ nhàng sẽ giúp một cánh cửa cơ hội tạo ra áp lực ở phía trước đối với nhiệm vụ đáng gờm của việc tái cân bằng kinh tế ngày càng cấp bách.

Bản quyền: Project Syndicate, 2011.
www.project-syndicate.org

Ghi chú của người dịch:
1. Chỉ số tổng hợp về tình hình sản xuất (PMI: Purchasing managers’ indices): hay còn gọi là Chỉ số quản lý mua hàng PMI (Purchasing Managers Index) phản ánh sức khỏe của khu vực sản xuất. Chỉ số này được tính bằng tỷ lệ phần trăm số nhà quản lý phụ trách việc mua hàng cho rằng tình hình kinh doanh tháng này tốt hơn tháng trước. Ở Mỹ, dữ liệu phân tích PMI được thu thập qua một cuộc khảo sát 400 nhà quản lý phụ trách việc mua hàng thuộc khu vực sản xuất về 5 yếu tố với trọng số cho từng yếu tố khác nhau: sản lượng (25%), số đơn đặt hàng mới (30%), tốc độ giao hàng của nhà cung cấp (15%), hàng tồn kho (10%) và tình trạng việc làm (20%).


Thị trường chứng khoán Mỹ luôn có biến động mạnh nếu PMI được công bố không đúng như dự đoán của nhà đầu tư. PMI có khoảng dao động từ 0-100 (%), trong đó, mốc 50 điểm là ranh giới giữa sự thu hẹp và mở rộng sản xuất. 


Tại Mỹ, PMI được Viện quản lý nguồn cung ISM công bố thường kỳ vào 10h sáng (giờ miền Đông) ngày làm việc đầu tiên mỗi tháng. Từ tháng 10/2003, JPMorgan cho ra đời chỉ số PMI toàn cầu theo kết quả cuộc khảo sát 7600 giám đốc mua hàng từ 26 quốc gia, chiếm 83% GDP toàn cầu. Kể từ tháng 8, PMI toàn cầu đã vượt mốc 50, cho thấy kinh tế thế giới đang trên đà hồi phục. Không rõ tác giả có áp dụng những tiêu chuẩn của Mỹ cho Trung Hoa hay không trong bài viết này?


2. Điểm hoà vốn (break-even point): Điểm hòa vốn là điểm mà tại đó Tổng doanh thu bằng Tổng chi phí. Hay nói cách khác thì tại điểm hòa vốn, doanh nghiệp bắt đầu thu được lợi nhuận.

Xác định điểm hòa vốn nhằm:
1.  Thiết lập một mức giá hợp lý
2.  Đạt mục tiêu hiệu quả nhất trong khi kết hợp giữa chi phí cố định và chi phí biến đổi.
3.  Để xác định thu hút và phân bổ tài chính trong các chiến lược khác nhau trong doanh nghiệp.
4.  Được sử dụng trong phân tích tính hiệu quả của dự án kinh doanh.


Công thức tính:
Q = FC / (Po - Vc)
Trong đó:
1.  Q: Là sản lượng hòa vốn
2.  FC: Chi phí cố định
3.  Vc: Chi phí biến đổi trên mỗi đơn vị sản phẩm.
4.  Po: Giá sản phẩm.


Ví dụ: Doanh nghiệp A sản xuất bóng đèn, chi phí cố định là 20 triệu VNĐ. Chi phí biến đổi trên mỗi sản phẩm là 10.000 VNĐ. Giá bán mỗi sản phẩm trên thị trường là 30.000 VNĐ. Vậy doanh nghiệp đạt điểm hòa vốn tại mức sản lượng là:
Q = 20.000.000 / ( 30.000 - 10.000) = 1.000 ( bóng đèn)

Asia Clinic - BS Hồ Hải dịch - 10h36' ngày thứ Hai, 10/10/2011

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

TƯ DUY GIÁO DỤC CHÂN ĐẤT

Bài đọc liên quan:
Tư duy giáo dục bậc phổ thông
Tư duy giáo dục bậc đại học
Đánh tráo khái niệm và hậu quả
Một đánh tráo khái niệm nguy hiểm
Những bất cập của loài người
Tha hóa và tham nhũng
Công hữu tư hữu và hình thái xã hội loài người
Lại chuyện sở hữu
Triết học thật đơn giản
Thưa các quan phụ mẫu

Đã hơn 20 năm từ giã chế độ bao cấp, nhưng cái tư duy thời chân đất vẫn còn neo bám vào những cái đầu chăn dắt dân tộc. Lúc hội họp tổ chức cầm quyền lớn nhất nước, người ta vẫn còn tranh cãi về tư hữu cá nhân hay công hữu tập thể để điều hành xã hội. Và bây giờ, bàn về luật giáo dục, người ta vẫn còn tranh cãi vấn đề lợi nhuận và phi lợi nhuận trong đại học nói riêng, giáo dục nói chung.

Bất kỳ ai đã trưởng thành cũng dễ dàng thấy rằng, những lĩnh vực xã hội "không làm ra lợi nhuận" - hay còn gọi là "phi lợi nhuận" - là những lĩnh vực lại tạo ra  của cải vật chất lớn nhất cho xã hội. Trong đó, y tế lo phần hồn và phần xác cho con người và giáo dục lo phần hồn cho con người, là hai lĩnh vực tạo ra những của cải vô hình không thể cân, đong, đo, đếm được. Nhưng người ta vẫn vô tình cho nó là "không làm ra lợi nhuận".

Nếu không có giáo dục thì làm sao xã hội có được sự phát triển? Nếu không có y tế thì lấy ai để tái tạo sức lao động của con người sau những bệnh tật? Hãy cứ lấy ví dụ giản đơn về Ông Steven Paul Jobs - cha đẻ của Apple - nếu không có chỉ 4 học kỳ ở Reed College và vài tháng tầm sư học đạo Phật ở phương Đông thì, liệu thế giới này có một Apple với ước nguyện chỉ xin một lát nhỏ của quả táo Đời, để phần còn lại cho nhân loại. Và nếu không có y tế để giúp Ông sống thêm 8 năm nữa sau khi phát hiện ung thư Tuỵ thì, liệu thế giới này có Ipod, Iphone, v.v... hay không?

Tôi không rõ người ta không đủ kiến thức để hiểu rằng thì là mà bản chất của con người là tư hữu và quyền lực, hay người ta giả bộ không hiểu để làm cho xã hội Việt Nam trở thành một cái quái thai của thời đại để trục lợi?

Có lẽ cái sản phẩm tư tưởng sai lầm của một thời học theo tư duy ảo tưởng rằng thì là mà - có một thế giới ảo tưởng mà, ở đó con người không còn con mà chỉ là người sống với nhau như những bậc thánh nhân - đã làm cho mọi tư duy mê muội và tự đóng cái vòng kim cô vô nghĩa lên đầu mình?

Có lẽ cái thời rùng rợn ấy - người với người sống không phải để yêu nhau, mà sát phạt nhau vì ý thức hệ - đã làm cho con người không còn là người mà, chỉ là loài bò sát, nhai lại tư duy chân đất?

Asia Clinic, 9h06', ngày Chúa Nhật 09/10/2011

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

ĐIỀU CHƯA BIẾT LÀM NÊN MỘT NHÂN CÁCH THIÊN TÀI STEVEN JOBS

Ca ngợi Steven Jobs có lẽ không cần thiết, vì đối với quan điểm của tôi thì, bất kỳ ai trên thế giới này cũng phải nghiêng mình kính cẩn Ông, dù thời gian Ông hiện hữu trên thế giới này không nhiều, nhưng Ông đã làm cho thế giới nhiều điều tốt đẹp hơn so với 1.000 chính khách nổi danh cộng lại, sống đến thượng thọ.

Có nhiều điều ít ai biết về Steven Jobs là ông là một đứa con bị bỏ rơi của một người cha có nguồn gốc Trung Đông - ông Abdulfattah Jandali một du học sinh người Syria - và sau này là một giáo sư chính trị học ở University of Nevada. Mẹ là bà Joanne Simpson một sinh viên, sau này trở thành một nhà ngôn ngữ học. 


Sinh ra ông nhưng mẹ ông đã không nuôi nổi ông, vì ông là đứa con của một cuộc tình thời trẻ dại và cha ông không có trách nhiệm với ông. Nên mẹ ông đã đưa ông vào cô nhi viện với điều kiện: "Nếu ai nhận ông làm con nuôi thì phải ký kết điều kiện phải nuôi dạy ông và bảo đảm cho ông vào đại học".


Và sau đó ông được một cặp vợ chồng là Paul Jobs và Clara Jobs nhận về nuôi với cam kết sẽ nuôi dạy và cho ông vào đại học. Nhưng đôi vợ chồng này cũng không giàu có gì cho lắm. Họ đủ khả năng nuôi ông vào đại học. Song nếu nuôi ông học đại học thì khả năng tài chính cuối đời của họ sẽ rất eo hẹp.


Chính vì lý do đó mà, khi đã vào Reed College - một trong những top Liberal of Art College của nước Mỹ - Steven Jobs đã quyết định bỏ học để đi làm sau khi học chỉ một học kỳ, với tình trạng ở nhờ nhà bạn và làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt. Vì ông cho rằng, nếu tiếp tục học cha mẹ nuôi của ông sẽ không thể có cuộc sống về già an toàn với khả năng tài chính hạn hẹp.


Những chấm phá của quá khứ đó đã hình thành trong ông một nhân cách lớn: triết lý sống là làm việc như là ngày mai mình sẽ chết, thể hiện qua một đòi hỏi làm việc cầu toàn và sống làm người có giá trị hơn là chỉ là người thành đạt.


Cũng giống Barack Obama, Steven Jobs là đứa con sinh ra từ hai dòng máu khác nhau. Trong họ về mặt ưu thế lai có nhiều ưu điểm hơn người. Và thiên tài không sinh ra trong nhung lụa và sự nuông chiều. Đó là những đặc điểm chung không chỉ có ở hai nhân vật này, mà cho hầu hết những thiên tài. Cho nên họ ghi danh vào ký ức của nhân loại đời đời.

Nghiêng mình tưởng nhớ đến Ông – một nhân cách lớn trên tất cả những gì thế giới đã, đang và sẽ ca tụng Ông.

Ông đã bị ngất xỉu trong cuộc họp cuối cùng trước khi chết chỉ 1 tháng!!!

Asia Clinic,  9h36' ngày thứ Sáu, 07/2011

NGA, QUỐC GIA KHÔNG DÀNH CHO THỦ LĨNH CHÍNH TRỊ TRẺ

Bài đọc liên quan:


Bài viết của Alexander Etkind, ông giảng dạy lịch sử văn hóa Nga tại Cambridge University. Cuốn sách của ông gần đây nhất là: Internal Colonization: Russia’s Imperial Experience (Nội bộ chế độ thuộc địa: Kinh nghiệm của Đế quốc Nga).


CAMBRIDGE - Mikhail Prokhorov, chủ sở hữu các mỏ vàng ở Siberia và một đội bóng rổ chuyên nghiệp tại Hoa Kỳ, là một trong những người giàu nhất nước Nga, với trị giá tài sản đến 18 tỷ Mỹ kim. Tháng sáu vừa qua, ông đã đồng ý lãnh đạo một đảng chính trị cánh hữu ôn hoà(1) để chạy đua trong các cuộc bầu cử quốc hội vào tháng mười hai. Prokhorov, 46 tuổi, dường như đã tin rằng kinh nghiệm kinh doanh sẽ thúc đẩy triển vọng chính trị của ông.

Prokhorov đã sai, và đã từ chức lãnh đạo đảng vào tháng chín. Nhưng, bất cứ điều gì ông bối rối bây giờ có thể là chắc chắn một số phận tốt hơn hơn so với Mikhail Khodorkovsky(2), một nhà tài phiệt Nga với tham vọng chính trị, những người mòn mỏi đợi chờ trong tù 8 năm qua kể từ khi mạnh dạn thử thách những ý tưởng của Vladimir Putin phương cách để lèo lái nước Nga.

Việc rút lui của Prokhorov trước chỉ một vài ngày so với tuyên bố trước Liên Bang Nga, từ đảng đang cầm quyền của đất nước rằng, ông Putin sẽ tìm kiếm một nhiệm kỳ tổng thống thứ ba vào năm 2012, bằng cách trao đổi vị trí với đương kim Tổng thống Dmitri Medvedev, người sẽ trở thành Thủ tướng. Điều mà đã cho thấy quá rõ ràng ở trường hợp của Alexei Kudrin(3) - Bộ trưởng Tài chính từ năm 2000 có bất đồng ý kiến ​​với chi tiêu gia tăng của Medvedev đã dẫn đến việc buộc ông phải từ chức.

Trong sự vắng mặt của những gương mặt hoặc nhà tư tưởng mới, viễn cảnh tương lai duy nhất cho năm bầu cử sắp tới sẽ bơm những đồng đô la dầu mỏ nhiều hơn nữa vào nền kinh tế đang gặp khó khăn và không hiệu quả nặng nề. Đó là ăn chia tham nhũng trong chi tiêu công, lạm phát, và sự phụ thuộc tài nguyên thiên nhiên - ba tệ nạn Kudrin đã chiến đấu trong suốt nhiệm kỳ của ông để cứu nước Nga.

Trong khi Prokhorov là một trong vài thủ lĩnh chính trị Nga được tôn trọng ngoài chính quyền, thì Kudrin là thành viên được kính trọng nhất của chính phủ. Sự ra đi của họ từ đời sống chính trị ngày càng trở nên rộng mở được xem như là một triệu chứng của những sự phân hoá sâu sắc trong thời Putin kiểm soát những người con ưu tú, thậm chí là dấu hiệu của cuộc khủng hoảng chính trị.

Để chắc chắn những điều trên, có nhiều dấu hiệu tinh tế hoảng loạn ở lãnh đạo chóp bu về tình trạng nền kinh tế quốc gia; nhưng không có đấu hiện nào cho thấy Nước Nga có một chương trình mới để đáp ứng những thách thức trong quản lý ở thời kỳ tiếp theo của Putin, ngoài sự kiểm duyệt Internet chặt chẽ hơn. Trong khi đó, tất cả các dấu hiệu xung đột giữa 2 lãnh đạo tối cao của Nga - Putin và Medvedev - đã biến mất.

Cho đến tháng Chín, ông Medvedev đã có những nỗ lực tuyệt vời để khuyến khích các hy vọng cho sự thay đổi. Tuy nhiên, Putin không bao giờ bị mất kiểm soát đối với bộ máy chính phủ, và triển vọng giành lại chức tổng thống không bao giờ bị lu mờ. Vì vậy, những hy vọng đó của Medvedev luôn luôn sai lầm. Thật vậy, hầu hết những người cầm quyền nước Nga đã phục vụ cho một phần tốt hơn trong một thập kỷ. Một số người, như Kudrin, đã trở nên thiếu kiên nhẫn cho sự thay đổi, nhưng hầu hết vẫn rất hài lòng với hiện trạng.

Như đã xy ra trong thời kỳ chiến tranh lạnh, một cuộc khủng hoảng quan liêu đột nhiên bộc lộ từ cơ chế mà theo đó thế hệ ưu tú này đã nắm giữ quyền lực. Khi từ bỏ đảng của ông, Prokhorov công khai cáo buộc một người trong điện Kremlin - Vladislav Surkov - chơi xấu, ông gọi Surkov là "bậc thầy của những con rối", người "cá nhân hoá chính trị nước Nga".

Surkov, phó chánh văn phòng Tổng thống Nga từ năm 1999, đồng chủ tịch của "bộ phận làm việc xã hội dân sự" - một trong những cơ quan được tạo ra trong năm 2009, để "thiết lập lại" quan hệ Nga Mỹ - với Michael McFaul, cố vấn về Nga của Tổng thống Mỹ Barack Obama. Nhóm làm việc có thể đã góp phần chấm dứt chiến tranh về mặt ngôn ngữ, ít nhất là phía Mỹ, và hiện nay McFaul đã được đề cử trở thành Đại sứ Hoa Kỳ tại Nga. Tuy nhiên, các thành viên của Thượng viện Mỹ, họ phải yêu cầu ông nắm được Surkov - một người đàn ông đã giám sát sự phá hủy nền chính trị dân chủ Nga – thì họ mới chắc chắn bổ nhiệm McFaul cho vị trí đại sứ này.

Chỉ trích Surkov, Prokhorov đã chứng minh việc ông từ chối làm một con rối. Trong thực tế, Prokhorov đã rất sẵn sàng cứu đất nước Nga. Bài phát biểu của ông và sự thành công của ông là đặc biệt so với các chính trị gia Nga. Và, chương trình chính trị của ông tập trung vào những gì nên được thực hiện để cải thiện nguồn nhân lực của Nga với vấn đề nhà ở, chăm sóc y tế, giáo dục mà, bây giờ nó không bằng vào cuối những năm 1980 - vấn đề quan trọng là phải phục hồi lại nền kinh tế nước Nga.

Theo Prokhorov, năng suất ở Nga chỉ bằng 6-10% ở Mỹ, đó là lý do tại sao trong các nổ lực lớn về kinh tế ngay cả khi giá dầu ở đỉnh, thì nó lại là nguồn xuất khẩu chính. Hai triệu chuyên gia giáo dục gần đây đã di cư ra khỏi nước Nga. Trong 20 năm qua, bất bình đẳng xã hội đã tăng gấp ba lần. Prokhorov kết luận, Nga là một xã hội phong kiến, với độc quyền chính trị của Putin và quản lý kinh tế yếu kém làm trầm trọng thêm cái gọi là "lời nguyền tài nguyên tự nhiên" làm ảnh hưởng đến nhiều nước xuất khẩu dầu trên thế giới.

Một chẩn đoán ảm đạm về những bệnh lý của nước Nga như vây để thấy rằng lỗi này không bao giờ là do một đảng chính trị của điện Kremlin gây ra. Tuy nhiên, trong một thời gian Prokhorov đã cố gắng tham gia cuộc chơi chính trị theo các quy tắc của đế chế La Mã (Byzentine rules)(4) chi phối cuộc bầu cử Nga - và để có lợi cho Nga, Putin xây dựng bản sao của Đảng Cộng sản thời Xô Viết.

Nhưng cuộc chơi chính trị theo các quy tắc của Putin yêu cầu rất nhiều các chuyên gia đánh thuê, cái gọi là "chuyên gia công nghệ chính trị". Ngoại trừ sự nhạy bén của ông, Prokhorov tự tạo ra quanh mình với những người như vậy, những ông phù thuỷ tự phụ, họ đã chuyển chính trị Nga sang những cảnh tượng gây phẩn nộ trong xã hội. Ông hy vọng sẽ phá vỡ thế độc quyền của Putin bằng cách sử dụng các công cụ riêng của mình.

Hôm nay, chương trình Prokhorov vẫn chỉ kết quả hữu hình với 26 triệu Mỹ kim mà ông và bạn bè của mình đầu tư vào chiến dịch tranh cử của ông. Ông ta có thể hối tiếc (sorrier) cho sự mất mát khoảng thời gian ba tháng của mình. Mặc dù ông tuyên bố rằng ông sẽ không rời bỏ chính trị hoàn toàn, nhưng bây giờ hình như ông chỉ là một nhà tài phiệt, một người phải lựa chọn giữa đầu hàng, di dân, và nhà tù. Tương lai của Kudrin cũng không ít mơ hồ.

Ghi chú của người dịch:
1. Đảng sự nghiệp chính nghĩa: tiếng Nga: Правое дело, tiếng Anh: Right Cause, một đảng chính trị ở Nga với các đại diện trong cơ quan lập pháp một số địa phương. Được thành lập vào ngày 18 Tháng Hai năm 2009 như một sự hợp nhất của các đảng Liên minh các lực lượng cánh hữu (Union of Right Forces), đảng Quyền lực dân sự (Civilian Power) Đảng Dân chủ của Nga (Democratic Party of Russia). Lập trường chính sách chủ yếu của đảng nền kinh tế thị trường tự do, chính trị tự do dân chủ và bảo vệ quyền lợi của tầng lớp trung lưu. Mặc dù được coi là một đảng ủng hộ điện Kremlin, nhưng đảng này đã đối lập với chính quyền qua các đời tổng thống nhiều lần.

2. Mikhail Khodorkovsky: Đọc lại ghi chú số 3 ở bài “Putin vĩnhcửu”

3. Alexei Kudrin: Bộ trưởng Bộ Tài chính và Phó Thủ tướng Nga từ ngày 18 tháng 5 năm 2000 đến 26 Tháng 9 năm 2011. Sau khi tốt nghiệp với những bằng cấp về tài chính tiến sĩ kinh tế, Kudrin đã làm việc trong chính quyền của Saint Petersburg. Năm 1996 ông bắt đầu làm việc trong chính quyền của Tổng thống Boris Yeltsin. Ông được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Tài chính ngày 28 tháng 5 năm 2000, và ông Bộ trưởng Bộ Tài chính phục vụ lâu nhất trong thời hậu Xô Viết Nga. Ngoài ra, ông đã từng là Phó Thủ tướng từ năm 2000 đến 2004 và một lần nữa từ năm 2007 đến ngày từ chức. Dưới thời ông làm Bộ trưởng Tài chính, Kudrin được nhiều tín nhiệm về vai trò quản lý tài khóa thận trọng, cam kết về thuế, cải cách ngân sách và đấu tranh cho thị trường tự do.

Theo Kudrin,
chính phủ Nga trả tiền hầu hết các khoản nợ nước ngoài đáng kể nó đã tích lũy trong những năm 1990, làm cho nước Nga nằm những mức thấp nhất các khoản nợ nước ngoài so với các nền kinh tế lớn. Nhiều doanh thu từ xuất khẩu đã được tích lũy ở các Quỹ ổn định này đã giúp Nga đi thoát khỏi cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu 2008-2009 trong tình trạng tốt hơn nhiều so với nhiều chuyên gia đã dự đoán. Trong sự nghiệp của mình, Kudrin đã giành được nhiều giải thưởng, bao gồm cả "Bộ trưởng tài chính của năm 2010", giải thưởng của tạp chí Euromoney. Ông đã bị Tổng thống Dmitry Medvedev yêu cầu từ chức vào 26 tháng 9 năm 2011 do bất đồng ngân sách chi tiêu công và đường lối kinh tế mà ông cho là sai lầm của chính quyền Nga đương nhiệm.

4. Byzentine rules: Đế quốc Byzantine (Byzantium) là Đế quốc Đông La Mã trong thời kỳ thời hậu cổ đại và thời Trung cổ, trung tâm thủ đô của Constantinople. Được biết đến đơn giản như là Đế chế La Mã.

Đế chế đã tồn tại hơn một ngàn năm, từ thế kỷ thứ 4 đến năm 1453. Trong thời gian tồn tại của nó, nó vẫn là một trong những lực lượng mạnh nhất kinh tế, văn hóa, và quân sự ở châu Âu, bất chấp những trở ngại và thiệt hại lãnh thổ, đặc biệt là trong các cuộc chiến tranh La Mã-Ba Tư và Byzantine-Arab. 

Đế chế là sự tiếp tục của Nhà nước La Mã cổ đại. Ngày nay đế chế La Mã được định hướng đối với nền văn hóa Hy Lạp, đặc trưng bởi một chế độ tăng lữ quý tộc với nhà thờ nhà nước Kitô giáo chứ không phải La Mã ngoại giáo, và chủ yếu nói tiếng Hy Lạp. Cho nên tác giả muốn ví von đảng Cộng Sản thời Xô Viết như một tôn giáo và chính quyền Putin đang quay lại thời kỳ này. 

BS Hồ Hải dịch - Asia Clinic - 17h09', ngày thứ Năm, 06/10/2011

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

MỘT CÁCH LỪA ĐẢO MỚI TRÊN THẾ GIỚI ẢO

Với dân biết làm ăn và có kiến thức thì dễ dàng để biết đến nhân vật nổi tiếng Andrew Inglis cựu CEO của tập đoàn BP (British Petrolium) Vương Quốc Anh (United Kingdom). Ông này vừa từ bỏ chức CEO của BP và chuyển sang làm CEO cho Petrofac vào cuối năm 2010, vì sự cố tràn dầu ở vịnh Mexico do gãy ống khoan dầu cuối năm ngoái, mà BP phải bỏ một khoản tiền khổng lồ để bồi thường.

Lừa đảo trên thế giới ảo bằng cách gửi thư chuyển tiền do một ai/tổ chức nào đó vì muốn làm từ thiện là chuyện xưa nay không hiếm, nếu ai có dùng hộp thư điện tử. Nhưng gần đây trên thế giới ảo xuất hiện một cách mới. Theo cách này thì, tên của những người nổi tiếng, mà cụ thể ở đây là ông Andrew Inglis với nhiều tài khoản ở facebook khác nhau và liên tục đi gửi những bức thư lừa đảo mà tên tiếng Anh gọi là Scam mail.

Tối hôm 03/10/2011 tôi đã đưa note trên facebook, có một ông Andrew Inglis đã nhắn tin trên trang cá nhân facebook của tôi với thông tin như sau:

"Good Day,
I am very pleased to have viewed your profile and found it necessary to get acquainted with you.
I do wish to have an important discussion with you. It’s in regard of my official business trip to your country.
Please I will appreciate to receive your private email address so I can give you details and areas you can participate and assist me.
Regards,
Andrew Inglis."

Sau khi đưa lên thông báo trên facebook thì tôi đã xóa note này, và bắt đầu truy lùng thủ phạm mà tôi cho rằng đó là một Andrew Inglis giả danh, vì có rất nhều Andrew Inglis khác nhau dùng một hình đại diện trên facebook như sau:

Và Andrew Inglis mà liên hệ với tớ là ông này: 

Trong một danh sách rất nhiều Andrew Inglis có hình đại diện khác nhau trên facebook:


Lá thư mới đây nhất ông Pseudo Andrew Inglis (Andrew Inglis giả danh) gửi cho tôi lúc Wednesday, October 5, 2011 12:46 AM như sau:

CONSIDER THIS VERY PERSONAL.
Wednesday, October 5, 2011 12:46 AM
From:
"Andrew Inglis"
"BRITISH PETROLEUM PLC.
International Headquarters
1 St James's Square
London, SW1Y 4PD
Phone:+44 (0)20 7496 4000
Fax: +44 (0)20 7496 4630
www.bp.com
CONSIDER THIS VERY PERSONAL
Good day Mr.Hồ Hải,
I believe you are a highly respected personality,considering the fact that we newly met on Face Book during my discreet search for a foreign partner whom can assist me in taking this business to its success. 

Due to the recent (BP) Gulf of Mexico oil spill disaster that happens on April 20, 2010 Deepwater Horizon drilling rig explosion which unfortunately claimed the lives of 11 Platform workers and injured 17 others. At initial investigation to the cause of the disaster, my office was held responsible for shortcutting procedures, which compelled me to relinquish my position as Head of Exploration and Production. 

The reason I contacted you is that I wish to visit your country to possibly conclude an arrangement on a personal business, which I intend, to carryout in your country through your assistance. I want you to handle the local arrangement of opening a Dollar Account with a reputable Bank where the proceeds of my private oil deals will be deposited. 

I will give you further directives as soon as I receive your consent and contact details through my private email below.(andiglsw@hotmail.com) 

Kindly respond only through my personal email and not my official email address. Do get in touch with me only on these secure telephone numbers: Tel:+ 447031893554. 

Yours Sincerely,
Andrew Inglis.
CEO Exploration and Production
Bp.com"

Và tôi tìm trên mạng lá thư này đã được gửi đi gửi lại nhiều nơi cùng nội dung như ở các nơi sau đây:


Nên kết luận cuối cùng của tôi là hiện nay trên thế giới ảo có rất nhiều kiểu lừa đảo. Trong đó đây là một cách lừa đảo dùng để lừa những ai nhẹ dạ cả tin. Vì không có một CEO nào có thừa thời gian để đi làm việc này. Hơn nữa một CEO mà không biết mở một tài khoản tín dụng cá nhân ở nước ngoài là một điều không tưởng.

Hãy thận trọng với những quan hệ ảo trên mạng internet nhé các bạn. Chúc một ngày mới tốt đẹp đến với mọi người.

BS Hồ Hải - Asia Clinic - 10h0' ngày 05/10/2011

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

SƠ LƯỢC VỀ NOBEL Y HỌC 2011

Bài liên quan:

Sau một năm trao giải cho y học ứng dụng về thành tựu thụ thai trong ống nghiệm của năm 2010 cho ông Robert G. Edwards, năm nay giải Nobel Y học lại trở về tay những người đi tiên phong trong lĩnh vực sinh học phân tử trong miễn dịch học.

Khoảng 11h30' trưa ngày 03/10/2011 giờ Thuỵ Điển, giải Nobel y học bắt đầu cho kỳ phát giải Nobel năm nay. Ba nhà nghiên cứu về sinh học phân tử cho lĩnh vực miễn dịch học ở ba quốc gia khác nhau, nhưng hiện làm việc ở Mỹ và Pháp. Trong đó có, 2 bác sĩ y khoa và một tiến sĩ sinh học phân tử tế bào, chia nhau giải Nobel y học 2011, thứ tự tên theo alphabet như sau:

Bruce A. Beutler sinh năm 1957 tại Chicago, USA. Ông đã nhận được tấm bằng bác sĩ y khoa tại University of Chicago vào năm 1981, và làm việc như một nhà khoa học tại Rockefeller University ở New York và University of Texas in Dallas, Texas, nơi ông phát hiện ra các thụ thể LPS(Lipopolysaccharide receptor). Từ năm 2000, ông là giáo sư di truyền học và miễn dịch học tại Scripps Research Institute, La Jolla, Mỹ.

Jules A. Hoffmann sinh ra ở Echternach, Luxembourg vào năm 1941. Ông học tại University of Strasbourg,  Pháp, nơi ông nhận được bằng tiến sĩ vào năm 1969. Sau khi được đào tạo sau tiến sĩ tại University of Marburg, Đức, ông trở lại Strasbourg, nơi ông đứng đầu một phòng thí nghiệm nghiên cứu  từ năm 1974 đến 2009. Ông cũng đã từng là giám đốc của Institute for Molecular Cell Biology tại Strasbourg và trong thời gian từ 2007 đến 2008 ông là Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia Pháp.

Ralph M. Steinman được sinh ra vào năm 1943 tại Montreal, Canada. Ông học sinh học và hóa học tại McGill University. Sau đó học y khoa tại Trường Y Harvard ở Boston, Massachusetts, Hoa Kỳ, ông đã nhận bằng bác sĩ y khoa vào năm 1968. Ông đã làm việc tại Rockefeller University ở New York kể từ năm 1970, và đã được phong giáo sư về miễn dịch học tại trường này từ năm 1988, và cũng là giám đốc của Trung tâm Miễn dịch học và các bệnh miễn dịch của trường này.

Hai ông Bruce Beutler và Jules Hoffmann phát hiện ra protein thụ thể có thể nhận ra các vi sinh vật và kích hoạt khả năng miễn dịch đáp ứng nhanh(innate immunity) - bước đầu tiên trong phản ứng miễn dịch của cơ thể, còn gọi là miễn dịch dịch thể do chất hóa hướng động kích họat. 

Ralph Steinman đã phát hiện ra các tế bào đuôi gai(dendritic cell) của hệ thống miễn dịch và khả năng độc đáo của loại tế bào này trong việc kích hoạt và điều hòa đáp ứng miễn dịch - giai đoạn đáp ứng miễn dịch chậm còn gọi là miễn dịch tế bào, trong đó các vi sinh vật sẽ bị xóa sổ khỏi cơ thể.

Những phát minh này được trao giải Nobel năm 2011, vì  cung cấp những hiểu biết mới lạ vào quá trình kích hoạt và điều hòa của hệ thống miễn dịch của chúng ta. Họ đã mở ra một kỷ nguyên phát triển các phương pháp mới để ngăn ngừa và điều trị bệnh. Ví dụ hoàn thiện vắc-xin để chống lại nhiễm trùng, và những nỗ lực để kích thích hệ thống miễn dịch tấn công các khối u. Những khám phá này cũng giúp chúng ta hiểu lý do tại sao hệ thống miễn dịch có thể tấn công các mô của chúng ta, do đó cung cấp manh mối cho điều trị các bệnh lý viêm tự miễn(auto-immuno-inflammatory diseases).

Hy vọng nhưng ứng dụng của giải Nobel y học năm nay sẽ mở cánh cửa còn khép kín mà y học hiện nay vẫn còn bế tắc.

Tư gia, 1h11' ngày thứ Ba, 04/10/2011